Bài viết

NGƯỜI THẦY GIÁO TRONG CHIẾN KHU

An Giang26/06/2026Đoàn xã Ngọc Chúc (Đoàn xã Ngọc Chúc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữ ngọn lửa tri thức giữa khói lửa chiến tranh

Năm 1969, tại một căn cứ cách mạng ở miền Đông Nam Bộ, thầy giáo Nguyễn Hữu Bình được giao nhiệm vụ mở lớp học cho con em cán bộ và nhân dân trong vùng.

Lớp học chỉ là một mái lá đơn sơ giữa rừng.

Bàn học được ghép bằng tre.

Bảng đen làm từ những tấm gỗ quét nhựa cây.

Mỗi sáng, tiếng đánh vần của học sinh vang lên giữa tiếng chim rừng.

Có hôm đang học thì máy bay địch xuất hiện.

Thầy nhanh chóng đưa học sinh xuống hầm trú ẩn.

Khi tiếng bom vừa dứt, thầy lại tiếp tục bài giảng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thầy thường nói:

"Bom có thể phá nhà cửa, nhưng không thể phá được tri thức."

Câu nói ấy trở thành động lực để các em kiên trì học tập.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều học trò của thầy trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên và cán bộ.

Trong buổi gặp mặt đầu tiên sau nhiều năm, một học trò xúc động nói:

"Nếu ngày ấy không có lớp học giữa rừng của thầy, chắc chúng em đã không có được ngày hôm nay."

Thầy Bình chỉ cười hiền:

"Công lao lớn nhất thuộc về những người đã giữ gìn hòa bình để các em được học tập."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn