NGƯỜI THẦY GIÁO TRONG LÒNG ĐỊCH - MN PHÙ LƯƠNG
NGƯỜI THẦY GIÁO TRONG LÒNG ĐỊCH Năm 1952, thị trấn nhỏ ven quốc lộ nằm dưới sự kiểm soát gắt gao của địch. Giữa nơi tưởng như bình lặng ấy, có một người thầy giáo tên Quang, dạy học tại trường làng. Ít ai biết rằng, sau chiếc áo sơ mi bạc màu và cặp kính cận giản dị, thầy Quang là một cán bộ cách mạng hoạt động bí mật. Thầy Quang vốn xuất thân trong một gia đình nhà nho nghèo. Từ nhỏ, thầy đã tin rằng chữ nghĩa không chỉ để mưu sinh mà còn để khai sáng con người. Khi thực dân trở lại xâm lược, t
Năm 1952, thị trấn nhỏ ven quốc lộ nằm dưới sự kiểm soát gắt gao của địch. Giữa nơi tưởng như bình lặng ấy, có một người thầy giáo tên Quang, dạy học tại trường làng. Ít ai biết rằng, sau chiếc áo sơ mi bạc màu và cặp kính cận giản dị, thầy Quang là một cán bộ cách mạng hoạt động bí mật.
Thầy Quang vốn xuất thân trong một gia đình nhà nho nghèo. Từ nhỏ, thầy đã tin rằng chữ nghĩa không chỉ để mưu sinh mà còn để khai sáng con người. Khi thực dân trở lại xâm lược, thầy tham gia tổ chức, nhận nhiệm vụ gây dựng cơ sở trong vùng tạm chiếm.
Ban ngày, thầy lên lớp, kiên nhẫn dạy học trò từng con chữ. Ban đêm, căn nhà nhỏ phía sau trường trở thành nơi họp bí mật. Những bài giảng về đạo lý làm người được thầy khéo léo lồng ghép tinh thần yêu nước. Thầy không nói thẳng, chỉ kể những câu chuyện về lòng tự trọng, về quyền được sống của con người.
Trong lớp học ấy có nhiều học trò sau này trở thành du kích. Họ nhớ mãi ánh mắt nghiêm nghị nhưng ấm áp của thầy khi nói:
– Người có học là người biết đứng về phía lẽ phải.
Một lần, địch nghi ngờ có hoạt động bí mật trong trường. Chúng theo dõi thầy Quang suốt nhiều ngày. Một buổi tối, chúng bất ngờ ập vào nhà thầy, lục soát khắp nơi. Tài liệu cách mạng được giấu dưới đáy chum nước ngoài vườn, chỉ cách chúng vài bước chân.
Thầy Quang bình tĩnh pha trà, mời viên chỉ huy ngồi xuống. Giọng thầy chậm rãi, điềm đạm. Chính sự ung dung ấy khiến địch lơ là. Cuối cùng, không tìm được chứng cứ, chúng bỏ đi.
Nhưng từ đó, thầy biết mình đã bị đặt vào tầm ngắm. Dù vậy, thầy vẫn tiếp tục công việc. Cho đến một ngày, trên đường đưa thư cho cơ sở, thầy bị bắt.
Trong nhà giam, thầy bị tra hỏi liên tục. Địch không tin một thầy giáo hiền lành lại là cán bộ cách mạng. Chúng dùng đủ cách dụ dỗ, hứa cho chức quyền. Thầy chỉ mỉm cười:
– Tôi chỉ dạy chữ cho trẻ con.
Cuối cùng, thầy bị xử bắn. Ngày thầy mất, học trò lén đặt một cuốn vở trắng lên bàn học trống. Trang đầu chỉ viết một dòng:
“Thầy vẫn đang dạy chúng em làm người.”



