NGƯỜI THẦY GIỮ CHỮ GIỮA CHIẾN KHU
Giữa những cánh rừng Việt Bắc những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, có những lớp học được dựng lên bằng tre nứa đơn sơ. Không có bảng đen khang trang, không có bàn ghế đầy đủ, nhưng nơi ấy vẫn vang lên tiếng đánh vần của học trò.
Người thầy giáo năm ấy vốn là một thanh niên yêu nghề dạy học. Khi đất nước bước vào kháng chiến, thầy không chọn rời bỏ bục giảng mà mang con chữ theo mình vào chiến khu. Ban ngày, thầy tham gia công tác kháng chiến, tối đến lại thắp đèn dầu dạy học cho trẻ em trong vùng.
Có những buổi học phải dừng giữa chừng vì tiếng máy bay địch xuất hiện. Thầy và trò nhanh chóng trú ẩn rồi tiếp tục bài học khi mọi thứ yên ổn. Cuốn sách được chuyền tay nhau đọc vì quá ít tài liệu. Những cây bút chì ngắn ngủn được giữ gìn như báu vật.
Nhiều học trò của lớp học năm ấy sau này trở thành cán bộ, giáo viên, kỹ sư, góp phần xây dựng đất nước. Dù chiến tranh khốc liệt, ngọn lửa tri thức vẫn không bao giờ tắt.



