Người thầy giữa chiến Khu
Trong khói lửa chiến tranh, vẫn có những lớp học được dựng lên để gìn giữ con chữ và nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai.
Chiến khu những năm ấy thiếu thốn đủ bề, nhưng điều mà người thầy luôn cố gắng giữ gìn là tiếng đọc bài của học trò. Lớp học chỉ là mái lá đơn sơ giữa rừng, bàn ghế được ghép từ thân cây, bảng đen làm bằng gỗ sơn than, còn phấn được tận dụng từ những mảnh đá trắng.
Mỗi khi tiếng máy bay vọng đến, cả lớp nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Khi tiếng động cơ xa dần, thầy trò lại trở về tiếp tục bài học còn dang dở. Không ai muốn chiến tranh cướp đi cơ hội học tập của trẻ em.
Người thầy thường nói rằng một dân tộc muốn mạnh thì phải biết gìn giữ tri thức. Vì vậy, dù gian khổ đến đâu, việc học vẫn không được gián đoạn. Những bài học về chữ nghĩa cũng là những bài học về lòng yêu nước, về tình đoàn kết và niềm tin vào ngày mai.
Nhiều học sinh năm ấy sau này trở thành cán bộ, kỹ sư, bác sĩ và giáo viên, tiếp tục xây dựng quê hương sau ngày hòa bình. Họ luôn nhắc về người thầy đã thắp lên ngọn lửa tri thức giữa những tháng năm khốc liệt.
Câu chuyện ấy cho thấy rằng bom đạn có thể phá hủy nhà cửa, nhưng không thể dập tắt khát vọng học tập và niềm tin vào tương lai của con người Việt Nam.



