Người thầy giữa mùa đói
Câu chuyện về thầy giáo Phạm Văn Đức trong nạn đói năm 1945 vẫn kiên trì mở lớp dạy học cho trẻ em nghèo.
Năm 1945, nạn đói khủng khiếp xảy ra ở miền Bắc khiến hàng triệu người chết đói. Khắp làng quê là cảnh tang thương, xác người nằm ven đường.
Giữa thời điểm ấy, thầy giáo Phạm Văn Đức vẫn mở lớp học trong căn nhà tranh nhỏ.
Cụ Nguyễn Thị Hường kể:
“Ngày đó chúng tôi đói lắm. Đi học mà bụng cồn cào. Nhưng thầy bảo dù nghèo đến đâu cũng phải biết chữ.”
Học trò của thầy đa phần là trẻ em nghèo. Có em mất cha mẹ vì đói. Có em phải đi nhặt khoai thối ngoài đồng.
Thầy Đức không chỉ dạy chữ mà còn chia sẻ từng bát cháo loãng cho học trò.
Có hôm thầy nhịn ăn cả ngày để dành phần cho học sinh.
Cụ Hường xúc động nhớ lại:
“Một lần tôi ngất xỉu trong lớp vì đói. Thầy cõng tôi về tận nhà.”
Chiến tranh và đói nghèo khiến nhiều người tuyệt vọng. Nhưng thầy Đức luôn động viên học trò:
“Rồi đất nước sẽ đổi thay. Chỉ có tri thức mới giúp các con thoát khổ.”
Sau Cách mạng tháng Tám, nhiều học trò của thầy tiếp tục học tập và trở thành cán bộ, giáo viên.
Khi thầy Đức mất, cả làng đến đưa tang. Ai cũng nhắc về người thầy nghèo nhưng giàu lòng nhân ái.
Đến hôm nay, câu chuyện về thầy Đức vẫn được kể lại trong nhiều thế hệ học sinh như một biểu tượng đẹp của nghề giáo.



