Bài viết

NGƯỜI THẦY GIỮA RỪNG SÂU

An Giang01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong khu rừng già, nơi tiếng súng vọng về mỗi đêm, có một lớp học đặc biệt được mở ra. Lớp học không có bàn ghế, không có bảng đen, chỉ có vài tấm gỗ ghép lại và ánh đèn dầu leo lét. Học trò là những chiến sĩ trẻ, phần lớn xuất thân từ nông thôn, nhiều người chưa từng viết trọn một câu.

Người thầy là anh Bình, một cán bộ trẻ vừa biết chữ vừa giỏi chiến đấu. Ban ngày anh cùng đơn vị đi trinh sát, canh gác. Ban đêm, khi mọi người nghỉ, anh lại nhóm đèn, gọi anh em đến học. Anh dùng than củi viết lên tấm gỗ chữ “TỔ QUỐC”. Anh đọc chậm rãi, rồi yêu cầu mọi người đánh vần.

Có người đọc sai, anh Bình không la mà kiên nhẫn sửa. Anh nói: “Các đồng chí cầm súng giỏi rồi, nhưng sau này hòa bình, đất nước cần người biết chữ để xây dựng quê hương.”

Một đêm, đang học thì pháo sáng địch bắn lên. Cả khu rừng bừng sáng. Tiếng máy bay gầm rú. Anh Bình lập tức dập đèn, ra hiệu mọi người tản ra hầm trú ẩn. Địch càn qua nhưng không phát hiện lớp học.

Khi tiếng động lắng xuống, anh Bình lại thắp đèn, tiếp tục bài học như chưa hề có chuyện gì. Một chiến sĩ hỏi: “Anh không sợ à?” Anh Bình cười: “Sợ chứ, nhưng sợ không có nghĩa là dừng lại.”

Trong khu rừng già, nơi tiếng súng vọng về mỗi đêm, có một lớp học đặc biệt được mở ra. Lớp học không có bàn ghế, không có bảng đen, chỉ có vài tấm gỗ ghép lại và ánh đèn dầu leo lét. Học trò là những chiến sĩ trẻ, phần lớn xuất thân từ nông thôn, nhiều người chưa từng viết trọn một câu.

Người thầy là anh Bình, một cán bộ trẻ vừa biết chữ vừa giỏi chiến đấu. Ban ngày anh cùng đơn vị đi trinh sát, canh gác. Ban đêm, khi mọi người nghỉ, anh lại nhóm đèn, gọi anh em đến học. Anh dùng than củi viết lên tấm gỗ chữ “TỔ QUỐC”. Anh đọc chậm rãi, rồi yêu cầu mọi người đánh vần.

Có người đọc sai, anh Bình không la mà kiên nhẫn sửa. Anh nói: “Các đồng chí cầm súng giỏi rồi, nhưng sau này hòa bình, đất nước cần người biết chữ để xây dựng quê hương.”

Một đêm, đang học thì pháo sáng địch bắn lên. Cả khu rừng bừng sáng. Tiếng máy bay gầm rú. Anh Bình lập tức dập đèn, ra hiệu mọi người tản ra hầm trú ẩn. Địch càn qua nhưng không phát hiện lớp học.

Khi tiếng động lắng xuống, anh Bình lại thắp đèn, tiếp tục bài học như chưa hề có chuyện gì. Một chiến sĩ hỏi: “Anh không sợ à?” Anh Bình cười: “Sợ chứ, nhưng sợ không có nghĩa là dừng lại.”

Những ngày sau, nhiều chiến sĩ đã viết được tên mình, viết được thư gửi về nhà. Có người lần đầu cầm bút mà nước mắt rơi vì xúc động. Lớp học giữa rừng ấy không chỉ dạy chữ, mà còn dạy niềm tin: chiến đấu để ngày mai đất nước sáng hơn. Và anh Bình, người thầy thầm lặng ấy, đã gieo hạt giống tri thức ngay giữa thời cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI THẦY GIỮA RỪNG SÂU | Câu chuyện thời hoa lửa