Người thầy không bục giảng
Ông Phạm Quang Dũng từng là thanh niên xung phong tải đạn ở Tây Nguyên. Sau chiến tranh, ông không có điều kiện học cao nhưng lại rất yêu con chữ. Ông tự mở một lớp học miễn phí cho trẻ em nghèo trong làng. Bàn ghế chỉ là tre nứa, bảng là tấm gỗ cũ. Nhưng học trò đến rất đông. Ông bảo: “Ngày xưa tôi mang đạn để bảo vệ tương lai. Giờ tôi dạy chữ để xây tương lai.” Bao thế hệ học trò của ông đã trưởng thành, có người trở thành giáo viên, bác sĩ – tiếp nối ước mơ còn dang dở của ông.
Ông Phạm Quang Dũng từng là thanh niên xung phong tải đạn ở Tây Nguyên. Sau chiến tranh, ông không có điều kiện học cao nhưng lại rất yêu con chữ.
Ông tự mở một lớp học miễn phí cho trẻ em nghèo trong làng. Bàn ghế chỉ là tre nứa, bảng là tấm gỗ cũ. Nhưng học trò đến rất đông.
Ông bảo:
“Ngày xưa tôi mang đạn để bảo vệ tương lai. Giờ tôi dạy chữ để xây tương lai.”
Bao thế hệ học trò của ông đã trưởng thành, có người trở thành giáo viên, bác sĩ – tiếp nối ước mơ còn dang dở của ông.


