Bài viết

NGƯỜI THẦY KHÔNG BỤC GIẢNG VÀ BÀI HỌC VỀ LÒNG YÊU NƯỚC

Lạng Sơn27/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng ta thường nghe danh hiệu "Liệt sĩ" gắn liền với những người lính cầm súng chiến đấu nơi chiến trường. Nhưng hôm nay, chi đoàn thôn Phú Gia xin được kể câu chuyện về một người lính không cầm súng một Giáo viên Bình dân học vụ lúc bấy giờ.

Trên tay mình là tấm bằng Tổ quốc ghi công do cố thủ tướng Võ Văn Kiệt ký tặng năm 1995 và Huân chương Kháng chiến hạng nhì do cố chủ tịch nước Trần Đức Lương ký tặng năm 2001 của Liệt sĩ Võ Đăng Cử (quê Ninh An, Ninh Hòa, Khánh Hòa) nay là xã Bắc Ninh Hoà, Khánh Hoà.

Qua lời kể của em trai cụ mình vô cùng xúc động không thể kiềm được nước mắt về 1 thời hào hùng của lịch sử nước nhà, nhìn vào dòng chữ "Đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ", lòng mình không khỏi lặng đi. Đó là những ngày tháng nước ta còn non trẻ. Khi ấy, Bác Hồ kêu gọi: "Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu". Hưởng ứng lời kêu gọi ấy, thầy giáo Võ Đăng Cử và biết bao thanh niên trí thức đã tình nguyện làm những "chiến sĩ diệt dốt". Họ dạy chữ "a, c" dưới ánh đèn dầu, dạy bà con nông dân tập đọc trên lưng trâu, viết chữ lên nền đất. Nhưng khi giặc đến, người thầy ấy đã gác lại phấn trắng để bảo vệ quê hương.

Ngày 09/03/1946 - ngày thầy hy sinh, có lẽ lớp học còn đang dang dở, nhưng bài học lớn nhất mà thầy để lại cho đời sau không chỉ là con chữ, mà là bài học về sự hy sinh và lòng yêu nước sắt son.

Chiến tranh đã lùi xa, những tờ giấy chứng nhận đã úa màu thời gian, nhưng tên tuổi của những người thầy "Bình dân học vụ" ngã xuống năm ấy vẫn mãi sáng.

Xin thắp một nén tâm nhang tri ân Liệt sĩ - Thầy giáo Võ Đăng Cử. Cảm ơn thế hệ cha ông đã hy sinh xương máu để chúng con có được những trang sách bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn