Người thầy mo dẫn đường trong đêm lạnh
Người thầy mo dẫn đường trong đêm lạnh
Ông Tẩn Phủ là thầy mo có tiếng trong bản người Dao đỏ nằm sâu giữa núi rừng Tây Bắc. Trước kia, ông chỉ quen với việc cúng lễ, chữa bệnh bằng lá rừng, nhưng khi kháng chiến nổ ra, ông trở thành người dẫn đường bí mật cho bộ đội. Những con đường nhỏ ngoằn ngoèo qua sườn núi, những khe suối trơn trượt hay lối mòn ẩn dưới tán rừng rậm – tất cả ông đều thuộc như lòng bàn tay.
Mỗi chuyến đi thường diễn ra trong đêm, khi sương phủ kín lối. Ông đi trước, tay cầm một cành cây khô để dò đường. Bộ đội lặng lẽ theo sau, không ai nói một lời. Có lần, ông phát hiện dấu vết lạ trên đất – dấu chân giày đinh của địch – liền ra hiệu dừng lại. Nhờ sự cảnh giác ấy, cả đơn vị tránh được một cuộc phục kích nguy hiểm.
Dù tuổi đã cao, đôi chân ông vẫn bền bỉ. Ông nói đơn giản: “Bản mình còn, thì mình còn.” Sau mỗi chuyến đi, ông lại trở về căn nhà nhỏ, tiếp tục cuộc sống bình dị như chưa từng làm điều gì lớn lao. Nhưng với bộ đội, ông là người hùng thầm lặng của núi rừng.



