Người thầy người anh “xé rào” để đở nhân tài
Người thầy người anh “xé rào” để đở nhân tài
Trong lịch sử giáo dục và khoa học Việt Nam,
có những con người không chỉ lớn lao bởi trí
tuệ, mà còn vĩ đại bởi tấm lòng. Giáo sư Tạ
Quang Bửu chính là một con người như thế.
Khi nhắc đến ông, các trí thức cùng thời không
chỉ kính trọng một bộ óc uyên bác, mà còn
biết ơn một người thầy, một người anh luôn
sẵn sàng “xé rào” để chắp cánh cho những tài
năng, dù họ gặp phải bất kỳ rào cản nào.
Trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, khi lý lịch, hoàn cảnh hay sức khỏe có thể trở
thành “bức tường vô hình” ngăn cản con đường học tập, Giáo sư Tạ Quang Bửu đã không chấp
nhận điều đó. Ông tin rằng tài năng không thể bị chôn vùi bởi định kiến. Như lời một nhà khoa
học từng chia sẻ:
“Không biết đã có bao nhiêu trường hợp vì lý lịch, vì quá khứ mà không được đi học, rồi được
bác Bửu đích thân giải quyết.”
Không chỉ dừng lại ở lời nói, ông hành động bằng tất cả trách nhiệm và cả sự dũng cảm của
mình. Ông sẵn sàng đứng ra bảo lãnh, thuyết phục, thậm chí mạo hiểm cả vị trí và tương lai
chính trị để mở đường cho người tài. Có lẽ trong sâu thẳm, ông luôn tâm niệm: “Nếu không tạo
cơ hội cho người tài, thì đất nước sẽ mất đi những tương lai quý giá.”
Một trong những câu chuyện tiêu biểu là trường hợp của Giáo sư Ngô Việt Trung. Năm 1969,
dù đạt giải nhất kỳ thi toán toàn miền Bắc và điểm tuyệt đối trong kỳ thi tuyển du học, ông vẫn
bị từ chối chỉ vì khuyết tật ở chân. Trước nghịch cảnh ấy, chính Tạ Quang Bửu đã can thiệp. Khi
gặp phái đoàn giáo dục Đông Đức, ông thẳng thắn đề nghị: “Đây là một trường hợp đặc biệt,
nhưng cũng là một tài năng đặc biệt. Tôi mong các bạn tạo điều kiện cho cậu ấy được học tập.”
Không dừng lại ở đó, khi biết Ngô Việt Trung không được học đúng chuyên ngành toán, ông lại
tiếp tục can thiệp để chuyển ngành. Sự kiên trì và tận tâm ấy đã góp phần tạo nên một nhà
toán học hàng đầu của Việt Nam sau này.
Cũng với tấm lòng ấy, Giáo sư Trần Hữu Phát – chuyên gia trong lĩnh vực năng lượng nguyên tử
– đã nhận được sự dìu dắt quý báu. Không chỉ giới thiệu ông với các nhà khoa học quốc tế, Tạ
Quang Bửu còn trực tiếp góp ý, sửa từng câu chữ trong bản thảo khoa học. Trong một buổi tối
làm việc, ông ân cần dặn dò: “Khi viết một công trình khoa học, cần rõ ràng, chặt chẽ, trung
thực và khiêm tốn.”
Lời khuyên giản dị ấy đã trở thành kim chỉ nam theo suốt cuộc
đời nghiên cứu của người học trò. Thế nhưng, hành trình
“nâng đỡ nhân tài” của ông không phải lúc nào cũng
trọn vẹn. Có những lúc, ông phải đối mặt với những định
kiến khắt khe của thời cuộc. Câu chuyện về một học sinh
trẻ tự học xuất sắc nhưng bị từ chối cơ hội học tập là một
nỗi trăn trở. Khi nghe kể, ông trầm ngâm nói: “Giúp nó
giỏi toán thì không khó. Cái khó là làm sao để cuộc đời
chấp nhận nó.” Câu nói ấy không chỉ thể hiện tầm nhìn sâu
sắc, mà còn cho thấy nỗi đau của một người thầy khi tài năng
chưa được xã hội công nhận. Dẫu vậy, ông vẫn không từ bỏ,
vẫn tìm cách mở ra cơ hội, dù nhỏ bé, cho những con người
xứng đáng.
Nhìn lại cuộc đời Giáo sư Tạ Quang Bửu, ta không chỉ thấy một nhà khoa học lớn, mà còn thấy
một trái tim lớn. Ông không chấp nhận những rào cản vô lý, không để tài năng bị lãng quên.
Ông đã dùng uy tín, trí tuệ và cả lòng dũng cảm của mình để “xé rào”, mở đường cho biết bao
thế hệ. Câu chuyện về ông để lại cho chúng ta một bài học sâu sắc: một nền giáo dục thực sự
tiến bộ không chỉ nằm ở kiến thức, mà còn ở cách con người trân trọng và nuôi dưỡng tài năng.
Và hơn hết, mỗi chúng ta – đặc biệt là thế hệ trẻ – cần học ở ông tinh thần dám nghĩ, dám làm,
dám bảo vệ điều đúng đắn. Giáo sư Tạ Quang Bửu đã ra đi, nhưng những gì ông để lại không
chỉ là những công trình khoa học, mà còn là một di sản tinh thần cao quý: niềm tin vào con
người và khát vọng để mọi tài năng đều được tỏa sáng.
( Nguồn: Báo Nhân Dân )



