Người có công giúp đỡ cách mạng

Người thầy – người chiến sĩ Trần Thành Đặng (2)

Hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” – chương trình có ý nghĩa nhằm khơi dậy niềm tự hào dân tộc, tri ân những người đã dâng hiến tuổi xuân cho Tổ quốc – tôi xin kể lại câu chuyện về một người thầy từng giảng dạy tại mảnh đất này: liệt sĩ, thầy giáo Trần Thành Đặng. Dù thầy đã rời xa bục giảng từ rất lâu và không còn một tấm ảnh nào được lưu giữ, nhưng ký ức về thầy vẫn là ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng đồng nghiệp, học trò và những người ở lại.

Hưng Yên24/12/2025gười viết: Thầy Nguyễn Trường Giang – Bí thư Đoàn Trường THCS Khoái Châu (xã Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi hiện đang công tác tại Trường THCS Khoái Châu, nơi trước kia mang tên Trường cấp 2 Kim Ngưu. Khi tìm hiểu về truyền thống nhà trường, tôi được nghe về thầy giáo Trần Thành Đặng – một thầy giáo trẻ đã gác lại phấn trắng bảng đen để khoác lên mình màu áo lính và anh dũng hy sinh trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến.

Trong quá trình thu thập tư liệu, nhân chứng – người thân của thầy – đã chia sẻ với tôi:

“Thầy Đặng là người rất hiền hòa, mẫu mực. Khi dạy ở Kim Ngưu, thầy luôn tận tụy với học trò, đi dạy bằng chiếc xe đạp cũ mà lúc nào cũng giữ nó sạch sẽ như giữ niềm tự hào của nghề giáo. Khi đất nước gọi tên, thầy nói: Tôi là thầy giáo, càng phải gương mẫu đứng lên bảo vệ học trò và quê hương”.

Lời kể ấy khiến tôi lặng người. Một người thầy, tuổi còn rất trẻ, đã mang theo ước mơ dở dang để lên đường vì Tổ quốc.

Đồng đội thầy cũng từng nhắc lại rằng thầy luôn là người xung phong đi đầu trong những nhiệm vụ gian khổ. Trong ba lô thầy chỉ có vài quyển sổ mỏng, nhiều trang còn ghi dở những bài giảng, như thể chiến tranh chỉ tạm thời ngăn thầy khỏi lớp học thân yêu.

Nhưng chiến tranh không cho thầy cơ hội quay về…

Trong một trận chiến ác liệt, khi làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường vận chuyển chiến lược, thầy đã anh dũng hy sinh. Người thân kể rằng khi nhận giấy báo tử, gia đình như lặng đi – người con, người thầy, người chiến sĩ đã không bao giờ trở về.

Câu chuyện về liệt sĩ – thầy giáo Trần Thành Đặng không chỉ là một trang sử nhỏ trong truyền thống Trường THCS Khoái Châu, mà còn là bài học lớn cho mỗi đoàn viên, mỗi người thầy hôm nay. Thầy đã sống đúng với tinh thần của tuổi trẻ thời chiến: khi Tổ quốc cần, ta biết sống đẹp; khi học trò cần, ta biết hy sinh.

Và hôm nay, khi bức ảnh chân dung của thầy được tìm thấy và lưu giữ trang trọng, chúng tôi càng cảm nhận rõ hơn hình ảnh một người thầy trẻ hiền hòa, mẫu mực; một người chiến sĩ kiên trung đã hóa mình vào đất nước. Tấm ảnh ấy không chỉ là một kỷ vật gia đình – mà còn là một phần linh hồn của ngôi trường này. Mỗi khi nhìn vào ánh mắt bình thản và nụ cười trong sáng của thầy, chúng tôi như được nhắc nhở về trách nhiệm của người làm nghề giáo và bổn phận của người đoàn viên hôm nay.

Thầy đã nằm lại ở tuổi xuân đẹp nhất, nhưng hình ảnh thầy thì chưa bao giờ mất đi. Thầy hiện diện trong lòng đồng nghiệp, trong truyền thống của nhà trường, trong niềm tự hào của các thế hệ học trò và trong trái tim những người đang tiếp bước lý tưởng giáo dục mà thầy đã dở dang.

Xin kính cẩn nghiêng mình trước thầy – người đã dùng cả cuộc đời để viết nên trang sử đẹp đẽ của “thời hoa lửa”; người đã để lại bức chân dung không chỉ bằng tấm ảnh, mà bằng chính khí phách và sự hy sinh của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn