Người thầy quân hàm xanh gieo chữ giữa đại ngàn
Người thầy quân hàm xanh gieo chữ giữa đại ngàn
Vào những năm 1960, chiến sĩ biên phòng Nguyễn Văn An nhận nhiệm vụ tại một bản làng xa xôi nhất ở biên giới phía Bắc. Nơi đây, mây mờ bao phủ quanh năm, cuộc sống của người dân tộc thiểu số vô cùng cực khổ, đặc biệt là nạn mù chữ đã khiến cái nghèo cứ mãi đeo bám. Anh nhận ra rằng, để bảo vệ biên giới bền vững, trước hết phải giúp dân có cái chữ để hiểu biết pháp luật, không bị kẻ xấu xúi giục.
Thế là, bên cạnh nhiệm vụ tuần tra, anh An trở thành "thầy giáo làng". Anh tự tay lên rừng chặt tre, nứa về dựng một lớp học nhỏ ngay cạnh đồn biên phòng. Ban ngày, anh cùng dân bản lên nương rẫy, giúp họ kỹ thuật canh tác mới. Tối đến, dưới ánh đèn dầu héo hắt, anh lại cầm viên phấn viết những nét chữ đầu tiên lên tấm bảng gỗ tự chế. Lớp học của anh không chỉ có trẻ em mà còn có cả những người già tóc đã bạc.
Những ngày đầu, việc vận động bà con đi học vô cùng khó khăn vì họ còn mải lo cái bụng. Anh An đã kiên trì đến từng nhà, dùng tiếng dân tộc mà anh tự học được để thuyết phục. Anh dạy họ cách tính toán để không bị thương lái lừa, dạy cách đọc báo để biết tin tức đất nước. Tiếng ê a đọc bài vang vọng giữa núi rừng đã trở thành âm thanh hạnh phúc nhất, gắn kết tình cảm quân dân, biến mỗi người dân bản thành một "cột mốc sống" bảo vệ cương vực Tổ quốc.



