Bài viết

Người thầy ra trận – Câu chuyện về Chu Văn An thời kháng chiến hiện đại

Tây Ninh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc Việt Nam, không chỉ có những người lính cầm súng nơi chiến trường mà còn có những con người âm thầm cống hiến theo cách riêng của mình. Họ là những người thầy – vừa dạy chữ, vừa giữ lửa niềm tin cho thế hệ trẻ giữa bom đạn. Hình ảnh ấy gợi nhắc đến tinh thần của Chu Văn An – người tượng trưng cho đạo làm thầy, được tiếp nối trong thời “hoa lửa”.

Trong kháng chiến chống Mỹ, có rất nhiều thầy cô giáo đã rời bục giảng để tham gia cách mạng. Có người trực tiếp ra chiến trường, có người ở lại vùng căn cứ, dựng lớp học giữa rừng sâu, dưới hầm đất. Lớp học khi ấy không có bảng đen phấn trắng đầy đủ, chỉ là vài tấm gỗ, vài quyển vở cũ, nhưng lại chứa đựng khát vọng lớn lao: giữ gìn tri thức và nuôi dưỡng tương lai đất nước.

Có một câu chuyện kể về một người thầy trẻ. Trước chiến tranh, thầy là giáo viên dạy văn tại một ngôi trường nhỏ. Khi giặc đến, thầy không chọn rời bỏ quê hương mà ở lại, vừa tham gia kháng chiến, vừa mở lớp học cho trẻ em trong vùng.

Ban ngày, thầy cùng dân làng đào hầm, vận chuyển lương thực, tiếp tế cho bộ đội. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu le lói, thầy lại giảng bài cho học sinh. Tiếng bom có thể vang lên bất cứ lúc nào, nhưng lớp học chưa bao giờ ngừng lại.

Có lần, trong lúc đang dạy học, máy bay địch bất ngờ oanh tạc. Thầy nhanh chóng hướng dẫn học sinh xuống hầm trú ẩn. Sau trận bom, khi mọi thứ còn ngổn ngang, thầy vẫn quay lại, tiếp tục bài giảng còn dang dở. Đối với thầy, tri thức cũng là một mặt trận, và học sinh chính là tương lai cần được bảo vệ.

Nhưng chiến tranh không bao giờ dễ dàng. Trong một lần làm nhiệm vụ liên lạc, thầy đã bị thương nặng. Dù vậy, điều thầy lo lắng nhất không phải là bản thân mình, mà là những học sinh chưa kịp học hết bài. Trước khi nhắm mắt, thầy chỉ kịp dặn lại đồng đội:

“Hãy tiếp tục dạy các em… đừng để lớp học tắt lửa.”

Sau này, khi đất nước hòa bình, người ta tìm lại được những cuốn sổ tay của thầy. Trong đó không chỉ có giáo án, mà còn có những dòng chữ giản dị:

“Dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, con chữ vẫn phải sống.”

Câu chuyện về người thầy ấy không ghi rõ tên tuổi, nhưng lại đại diện cho hàng ngàn thầy cô giáo đã hy sinh thầm lặng trong thời chiến. Họ không chỉ truyền đạt kiến thức, mà còn truyền đi niềm tin, lòng yêu nước và ý chí vươn lên.

Tinh thần ấy chính là sự tiếp nối của đạo học mà Chu Văn An từng đề cao – sống trung thực, tận tụy và đặt lợi ích của dân tộc lên trên hết.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những lớp học khang trang đã thay thế cho hầm đất năm xưa. Nhưng câu chuyện về những người thầy trong thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: tri thức không chỉ để học, mà còn để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Ngọn lửa mà những người thầy ấy thắp lên không chỉ là ánh sáng của tri thức, mà còn là ánh sáng của lòng yêu nước. Và ngọn lửa ấy sẽ mãi cháy trong trái tim của mỗi thế hệ học sinh Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn