NGƯỜI THẦY THUỐC GIỮA CHIẾN HÀO
Những bác sĩ quân y thời chiến đã cứu chữa thương binh ngay giữa bom đạn, giành giật sự sống cho đồng đội bằng tất cả lòng quả cảm và y đức.
“Bệnh xá dã chiến của chúng tôi dựng sát chân núi. Mái chỉ lợp bằng lá rừng nên mỗi lần bom nổ là đất đá rơi đầy xuống giường bệnh.
Anh bác sĩ Trường lúc nào cũng thức trắng đêm cứu thương binh.
Có hôm hàng chục người bị thương được cáng vào cùng lúc. Máu chảy đỏ cả nền đất.
Thuốc men thiếu lắm. Bông băng phải giặt đi giặt lại nhiều lần.
Nhưng anh Trường chưa bao giờ bỏ cuộc.
Một lần đang phẫu thuật thì máy bay lao tới ném bom. Đất rung dữ dội, đèn dầu tắt phụt.
Mọi người định di chuyển thương binh xuống hầm nhưng anh Trường quát lớn:
‘Không được dừng! Chậm một phút là mất người!’
Rồi anh tiếp tục ca mổ dưới ánh đèn pin leo lét.
Đêm ấy anh cứu sống được một chiến sĩ trẻ bị mảnh đạn găm sát tim.
Người lính đó sau này quay lại tìm anh thì mới biết anh đã hy sinh trong một trận bom khi đang cáng thương binh ra tuyến sau.
Cho tới hôm nay, tôi vẫn nhớ đôi bàn tay đầy máu của người bác sĩ quân y năm ấy.”


