Người Thầy Thuốc Giữa Rừng Sâu Và Cuốn Nhật Ký Thấm Máu
Người Thầy Thuốc Giữa Rừng Sâu Và Cuốn Nhật Ký Thấm Máu
Là một người trẻ sống trong thời bình, tôi tìm thấy sự đồng điệu kỳ lạ khi lật mở từng trang nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Chị là một cô gái Hà Nội gốc, mang theo nét lãng mạn, thanh lịch của thiếu nữ thủ đô vào tận chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi đầy gian khổ và ác liệt. Chị không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng cuộc chiến giành giật sự sống cho thương binh của chị lại khốc liệt không kém.
Tại bệnh viện dã chiến giữa rừng sâu, thiếu thốn từ viên thuốc xuyên tâm liên đến cuộn băng gạc, chị Trâm đã dùng cả bàn tay tài hoa và trái tim ấm áp của mình để cứu chữa cho biết bao chiến sĩ. Những đêm thức trắng bên ánh đèn dầu, tiếng bom rít trên đầu, chị vẫn tỉ mẩn ghi lại những dòng nhật ký đầy yêu thương và trăn trở. Chị viết về lý tưởng của người thanh niên, về nỗi nhớ mẹ khôn nguôi, và cả những xót xa khi chứng kiến đồng đội ngã xuống.
Ngày 22/6/1970, trong một trận càn quét dữ dội của địch, chị Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi đang bảo vệ các thương bệnh binh. Chị ngã xuống, nhưng cuốn nhật ký của chị đã hồi sinh, trở thành ngọn đuốc tinh thần cho thế hệ trẻ hôm nay. Sự cống hiến của chị là biểu tượng của tình yêu thương đồng loại, của lý tưởng sống cao đẹp: sống là để cho đi, để dâng hiến trọn vẹn cho nhân dân và Tổ quốc.



