Người thầy thuốc giữa “túi bom” Trường Sơn
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Tạ Lưu (sinh năm 1931) quê ở Tương Giang, Từ Sơn, Bắc Ninh. Năm 1947, khi mới 16 tuổi, ông được cử đi học y tá để phục vụ quân đội. Sau đó ông tham gia chiến dịch Trung Lào, rồi về công tác tại Khoa Phẫu thuật, Viện Quân y 108, nơi ông từng bước trở thành một y tá ngoại khoa giàu kinh nghiệm.
Năm 1962, Tạ Lưu được tuyển chọn vào học lớp bác sĩ tại Học viện Quân y. Cuối năm 1965, sau khi tốt nghiệp, ông được điều vào Đội Điều trị 14, phục vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Đây là nơi mà mỗi chuyến đi cấp cứu đều có thể trở thành một chuyến đi không trở về.
Đội Điều trị 14 phụ trách những khu vực trọng điểm trên đường 15 và đường 12. Máy bay địch liên tục đánh phá, đường rừng bị bom cày xới, nhưng ở đâu có thương binh nặng, những người lính quân y vẫn phải tìm đến.
Có lần, nghe tin một thương binh nặng đang nằm giữa rừng ở Khe Hổ, nơi còn có hổ rình rập, Tạ Lưu cùng đồng đội không chần chừ. Họ luồn rừng, vượt suối, tìm bằng được người bị thương rồi đưa về cứu chữa.
Nhưng một trong những câu chuyện khiến người ta nhớ nhất là lần ông nhận được tin Nguyễn Văn Khán, Đại đội trưởng Đại đội pháo cao xạ 37mm, bị thương rất nặng tại bến phà Xuân Sơn.
Vết thương xuyên bụng, tình trạng nhiễm trùng rất nguy kịch.
Để cứu người lính ấy, Tạ Lưu cùng đội phẫu thuật phải vượt khoảng 90km giữa những khu vực bị máy bay địch đánh phá dữ dội. Có tới 7 trọng điểm nguy hiểm trên đường đi.
Họ vẫn lên đường.
Đến nơi, không có thời gian nghỉ ngơi.
Ca phẫu thuật bắt đầu ngay.
Trong điều kiện thiếu thốn của chiến trường, người bác sĩ phải tận dụng tất cả những gì mình có để giành giật sự sống cho thương binh.
Có những ca mổ kéo dài đến tận đêm.
Có những lúc bom đạn vẫn ở rất gần.
Nhưng với người thầy thuốc ấy, trước mắt ông không phải là một trận địa.
Mà là một người lính đang cần được cứu sống.
Nhờ những đóng góp đặc biệt xuất sắc trong cứu chữa thương binh trên tuyến Trường Sơn, năm 1969, khi 38 tuổi, Tạ Lưu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau những năm tháng ở Trường Sơn, ông tiếp tục học tập và công tác trong ngành quân y. Năm 1970, ông ra Bắc học phẫu thuật cao cấp tại Bệnh viện Việt Đức dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Tôn Thất Tùng, sau đó tiếp tục học sau đại học tại Học viện Quân y Kirov ở Liên Xô. Về nước, ông lần lượt giữ các cương vị chuyên môn và sau này là Viện trưởng Viện Quân y 110.
Tạ Lưu không phải người trực tiếp cầm súng trên tuyến đầu.
Vũ khí của ông là dao mổ.
Nhưng giữa Trường Sơn, một ca phẫu thuật thành công cũng có thể là một cuộc chiến thắng.
Ông không chỉ chữa những vết thương trên cơ thể người lính.
Ông còn giữ lại cho họ cơ hội được trở về với đồng đội, với gia đình và với cuộc sống.
“Có những người lính chiến đấu để giành lấy chiến thắng. Có những người lính chiến đấu để giành lại sự sống cho đồng đội.”
Và Tạ Lưu là một trong những người như thế.
Giữa “túi bom” Trường Sơn, ông đã dùng đôi tay của người thầy thuốc để chống lại tử thần.
Đằng sau danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là một người thầy thuốc luôn tâm niệm rằng: còn thương binh cần cứu thì người quân y chưa thể dừng lại.



