Bài viết

Người thầy thuốc không rời thương binh

Điện Biên02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người thầy thuốc không rời thương binh

Con đường mòn giữa núi rừng Tây Nguyên sau cơn mưa trở nên lầy lội.

Một tổ quân y đang dìu thương binh vượt qua con suối cạn để tìm nơi an toàn. Đi cuối hàng là Đặng Thùy Trâm. Chiếc túi y tế trên vai chị đã sờn, nhưng bên trong vẫn được sắp xếp gọn gàng từng cuộn băng, từng lọ thuốc ít ỏi.

Đồng đội thường đùa rằng, ở đâu có thương binh, ở đó sẽ có bác sĩ Trâm.

Chị luôn là người đến sau cùng khi rút khỏi nơi đóng quân.

Không phải vì chậm chạp.

Mà vì chị còn phải đi từng võng bệnh, hỏi xem có ai sốt không, có ai đau hơn không, có ai cần thay băng trước khi lên đường.

Một buổi chiều, đơn vị nhận lệnh cơ động gấp.

Máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

Một chiến sĩ trẻ bị sốt rét ác tính không thể tự đi được.

Có người nói nhỏ:

"Để em ở lại hầm, tối mình quay lại đón."

Đặng Thùy Trâm lắc đầu.

"Không ai bị bỏ lại."

Chị cùng hai đồng đội thay nhau khiêng chiếc võng băng qua những đoạn đường trơn trượt. Có lúc cả ba người ngã xuống bùn, chiếc túi thuốc văng ra, những cuộn băng lấm đầy đất đỏ.

Chị chỉ phủi nhẹ rồi tiếp tục bước.

Đến nơi an toàn, việc đầu tiên chị làm không phải nghỉ ngơi mà là kiểm tra từng thương binh.

Một đồng đội hỏi:

"Chị không mệt sao?"

Đặng Thùy Trâm mỉm cười.

"Còn các em đau thế kia, chị nghỉ sao được."

Câu nói ấy không có trong một bài diễn văn.

Nó chỉ là lời đáp rất tự nhiên của một người bác sĩ coi việc cứu người là điều quan trọng nhất.

Trong những trang nhật ký còn lưu lại, chị nhiều lần viết về nỗi day dứt khi không đủ thuốc để cứu tất cả bệnh nhân. Mỗi người lính ra đi đều khiến chị trăn trở rất lâu.

Chiến tranh buộc con người phải chứng kiến nhiều mất mát.

Nhưng nó cũng làm sáng lên những phẩm chất đẹp nhất.

Đặng Thùy Trâm không chỉ chữa lành những vết thương trên cơ thể.

Sự ân cần của chị còn giúp nhiều người lính giữ được niềm tin để tiếp tục chiến đấu và hy vọng vào ngày hòa bình.

Năm tháng đã qua.

Chiếc hầm quân y giữa rừng không còn nữa.

Những con đường đất đỏ năm xưa nay đã rợp bóng cây.

Nhưng hình ảnh người nữ bác sĩ với chiếc túi y tế trên vai, lặng lẽ đi từ chiếc võng này sang chiếc võng khác, vẫn ở lại trong ký ức của biết bao người.

Bởi đôi khi, lòng dũng cảm không chỉ thể hiện ở việc đối mặt với bom đạn.

Lòng dũng cảm còn là quyết tâm không bỏ lại bất kỳ người bệnh nào phía sau.

Sự thật lịch sử

  • Đặng Thùy Trâm là bác sĩ thuộc Ban Dân y Đức Phổ, Quảng Ngãi trong kháng chiến chống Mỹ.

  • Bà trực tiếp điều trị thương binh trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và trang thiết bị.

  • Những trang nhật ký của bà phản ánh chân thực cuộc sống của người thầy thuốc nơi chiến trường, tình yêu thương đồng đội và trách nhiệm với người bệnh.

  • Bà hy sinh ngày 22/6/1970 khi đang làm nhiệm vụ.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Người thầy thuốc không rời thương binh | Câu chuyện thời hoa lửa