Người thầy thuốc làng cứu người giữa vùng quê biển
Lưu Văn Trọng sinh năm 1964 tại xã Nam Phú, huyện Tiền Hải – vùng quê ven biển thường xuyên chịu bão lũ và thiếu thốn cơ sở y tế. Tuổi thơ ông gắn liền với những lần chứng kiến người thân phải đi hàng chục cây số lên huyện chỉ để tiêm một mũi thuốc hay truyền chai nước biển. Sau khi tốt nghiệp trung cấp y năm 1986, ông được phân công về trạm y tế xã, nơi điều kiện còn rất sơ sài, thiếu đủ mọi trang thiết bị.
Lưu Văn Trọng sinh năm 1964 tại xã Nam Phú, huyện Tiền Hải – vùng quê ven biển thường xuyên chịu bão lũ và thiếu thốn cơ sở y tế. Tuổi thơ ông gắn liền với những lần chứng kiến người thân phải đi hàng chục cây số lên huyện chỉ để tiêm một mũi thuốc hay truyền chai nước biển. Sau khi tốt nghiệp trung cấp y năm 1986, ông được phân công về trạm y tế xã, nơi điều kiện còn rất sơ sài, thiếu đủ mọi trang thiết bị.
Những năm đầu công tác, ông vừa làm y sĩ, vừa kiêm hộ sinh, dược tá và thậm chí là lái xe cấp cứu tự chế. Có những đêm mưa bão, ông lội nước sâu đến thắt lưng để đến từng nhà cấp cứu cho bệnh nhân sốt xuất huyết, tai nạn lao động trên đê biển. Lương thấp, việc nặng nhọc, nhiều bạn bè cùng khóa đã bỏ nghề, nhưng ông Trọng vẫn bám trụ lại quê hương.
Suốt hơn 35 năm, ông đã trực tiếp cứu sống hàng nghìn người dân quê biển, trở thành chỗ dựa y tế duy nhất cho nhiều gia đình nghèo. Người dân Nam Phú quen gọi ông là “bác sĩ của biển”, người thầy thuốc không bao giờ từ chối một cuộc gọi cầu cứu.



