Bài viết

NGƯỜI THẦY THUỐC TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG

19/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, người cầm súng giữ một vai trò quan trọng, nhưng người cứu chữa thương binh cũng đứng giữa ranh giới sinh tử. Đỗ Hoài Nam, người con của Cái Bè, đã dành cả tuổi trẻ và tài năng y khoa cho những người lính trên chiến trường.

Ông sinh năm 1931 tại làng Hội Cư, quận Cái Bè, tỉnh Mỹ Tho, nay thuộc xã Hội Cư, huyện Cái Bè, Tiền Giang. Tháng 12/1950, ông nhập ngũ và chiến đấu tại chiến trường Mỹ Tho.

Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tập kết ra miền Bắc và theo học y khoa. Ông tốt nghiệp bác sĩ Trường Đại học Y Hà Nội. Đến năm 1960, thay vì lựa chọn cuộc sống bình yên ở miền Bắc, ông trở lại miền Nam để tiếp tục chiến đấu.

Ông được giao nhiệm vụ Viện trưởng Viện Quân y A72 thuộc Cục Hậu cần, Bộ Tư lệnh Quân giải phóng miền Nam Việt Nam.

Đây là công việc đặc biệt khó khăn. Bệnh viện quân y trong chiến tranh không phải là một bệnh viện bình thường. Cơ sở thường xuyên phải cơ động, thuốc men thiếu thốn, thương binh đến trong tình trạng nguy kịch và nguy cơ bị địch phát hiện luôn hiện hữu.

Từ năm 1961 đến 1973, ông đảm nhiệm nhiều cương vị khác nhau. Ở bất kỳ vị trí nào, ông cũng đặt nhiệm vụ cứu chữa thương binh lên hàng đầu.

Có thể hình dung rằng phía sau mỗi trận đánh là một cuộc chiến khác của những người thầy thuốc. Khi tiếng súng ngoài trận địa vừa ngừng, những người bị thương được đưa về. Các bác sĩ, y tá phải nhanh chóng phân loại, cấp cứu và điều trị.

Đỗ Hoài Nam là một trong những người đứng ở tuyến sau ấy.

Câu chuyện của ông cho thấy lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng việc cầm súng. Một người bác sĩ cũng có thể cống hiến bằng chính chuyên môn của mình. Mỗi ca cứu sống thương binh là một lần giữ lại một người lính cho gia đình và cho cuộc chiến.

Sau này, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dânThầy thuốc Nhân dân, quân hàm Thiếu tướng.

Đối với quê hương Cái Bè, Đỗ Hoài Nam là một tấm gương đặc biệt: người chiến sĩ trở thành bác sĩ, rồi trở lại chiến trường để cứu chữa đồng đội.

Bài học cho thanh niên: Yêu nước không chỉ có một cách thể hiện. Mỗi người có thể phụng sự Tổ quốc bằng nghề nghiệp, năng lực và những việc tốt nhất mà mình có thể làm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn