Bài viết

Người thầy trở thành người chỉ huy

Ninh Bình16/05/2026Hoàng Văn Trung (Đoàn xã Nam Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người thầy trở thành người chỉ huy

Những năm đầu thập niên 1940, ở một lớp học nhỏ, thầy giáo trẻ Võ Nguyên Giáp đứng trước bảng, giảng về lịch sử dân tộc. Giọng thầy trầm, rõ, mỗi câu chuyện về các cuộc khởi nghĩa như thổi lửa vào lòng học trò.

Nhưng khi lớp học tan, thầy không trở về nhà ngay.

Trong những căn phòng kín, dưới ánh đèn dầu leo lét, thầy Giáp lại trở thành một con người khác – người hoạt động cách mạng. Những cuộc họp bí mật diễn ra nhanh gọn, tài liệu được chuyền tay, từng lời nói đều phải cẩn trọng.

Thời điểm ấy, ông đã gặp Nguyễn Ái Quốc – người sau này trở thành lãnh tụ của cách mạng Việt Nam. Cuộc gặp ấy đã thay đổi hoàn toàn con đường của ông.

Không còn chỉ là một người dạy sử, ông bắt đầu “làm nên lịch sử”.

Năm 1944, trong khu rừng Việt Bắc, một quyết định quan trọng được đưa ra: thành lập lực lượng vũ trang cách mạng. Dưới sự chỉ đạo của Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp được giao nhiệm vụ tổ chức và chỉ huy.

Ngày 22 tháng 12 năm 1944, đội quân đầu tiên ra đời – chỉ vỏn vẹn 34 người, với vài khẩu súng thô sơ. Nhưng tinh thần thì không gì lay chuyển.

Đứng trước đội hình nhỏ bé ấy, ông nói chậm rãi:

“Chúng ta đánh không phải vì súng nhiều hay ít, mà vì chúng ta có chính nghĩa.”

Những người lính gật đầu. Họ biết mình đang bước vào con đường không dễ quay lại.

Trận đánh đầu tiên ở Phay Khắt – Nà Ngần thắng lợi. Dù quy mô nhỏ, nhưng nó như một tia lửa trong đêm tối, chứng minh rằng lực lượng cách mạng có thể chiến đấu và chiến thắng.

Từ đó, đội quân lớn dần lên.

Còn Võ Nguyên Giáp – từ một người chưa từng qua trường lớp quân sự chính quy – dần trở thành người chỉ huy tài ba, vừa cầm sách, vừa cầm quân.

Nhiều năm sau, khi đất nước giành được độc lập sau Cách mạng Tháng Tám, người ta nhìn lại và nhận ra:

Có những con người không chỉ sống trong lịch sử – họ tạo ra lịch sử.

Và hành trình của Võ Nguyên Giáp bắt đầu không phải từ chiến trường, mà từ một lớp học nhỏ, với một ước mơ lớn: một Việt Nam tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn