Bài viết

Người thầy trong chiến tranh

An Giang03/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thầy giáo Lâm từng dạy văn ở một trường cấp hai. Khi chiến tranh lan đến, trường học bị bom phá, học trò tản cư. Nhưng thầy không bỏ nghề. Thầy mang theo vài cuốn sách, một ít phấn, rồi đi theo đoàn dân công vào vùng căn cứ, mở lớp học ngay trong rừng.

Lớp học chỉ là một khoảng đất trống, bàn ghế làm từ tre, bảng là tấm gỗ đen. Học trò đủ lứa tuổi: có em mới mười tuổi, có em đã mười lăm nhưng chưa biết chữ vì chiến tranh. Thầy Lâm kiên nhẫn dạy từng nét chữ.

Có ngày, tiếng máy bay vang lên, cả lớp phải chạy xuống hầm. Khi yên, thầy lại gọi học trò lên, tiếp tục bài giảng. Thầy nói: “Bom đạn có thể phá nhà, nhưng không phá được trí tuệ.”

Một lần, địch càn vào rừng. Thầy Lâm đưa học trò trốn, còn mình ở lại đốt tài liệu để không bị lộ. Địch bắt thầy, tra hỏi. Chúng hỏi: “Mày dạy ai? Ai chỉ đạo?”
Thầy bình tĩnh: “Tao dạy chữ cho trẻ con. Có gì sai?”

Chúng đánh thầy, nhưng thầy không khai. Cuối cùng, chúng thả vì nghĩ thầy chỉ là ông giáo nghèo. Nhưng sau trận ấy, thầy Lâm bị thương nặng và mất ít lâu sau.

Ngày hòa bình, những học trò năm xưa trở thành cán bộ, giáo viên, kỹ sư. Họ trở về nơi lớp học cũ, dựng một tấm bia nhỏ ghi tên thầy. Một người học trò đứng trước bia, nghẹn ngào: “Nếu không có thầy, chúng con đã mù chữ.”

Người thầy trong chiến tranh không cầm súng, nhưng thầy đã chiến đấu bằng tri thức, giữ ngọn lửa học tập giữa thời hoa lửa. Đó là chiến công thầm lặng nhưng vĩ đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn