“Người thầy trong hầm chữ A” – Hà Nội 1972
Mùa đông Hà Nội năm 1972 lạnh buốt, nhưng cái lạnh không át nổi tiếng còi báo động dồn dập xé toang bầu trời. Trong một hầm chữ A chật hẹp dưới lòng đất, thầy giáo Hòa vẫn đứng trước tấm bảng gỗ nhỏ, tay cầm viên phấn đã mòn, giọng trầm nhưng vững: “Chúng ta học tiếp.” Trên đầu họ, B-52 gầm rú, từng đợt bom dội xuống làm đất rung lên từng nhịp dữ dội, bụi rơi lả tả xuống mái hầm. Những đứa trẻ ngồi co ro, mắt nhìn nhau lo lắng, nhưng rồi lại quay lên bảng, bởi giọng thầy vẫn đều, vẫn chắc như một điểm tựa không thể lay chuyển. Một tiếng nổ lớn làm ánh đèn tắt phụt, cả lớp chìm trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng đất rơi. Một bàn tay nhỏ tìm đến tay thầy. Ông siết nhẹ, rồi trong bóng tối, giọng ông lại vang lên, chậm rãi như đang thắp sáng: “Ta đọc tiếp…” Khi trận bom qua đi, ánh sáng trở lại, bài học vẫn dang dở trên bảng, nhưng không ai rời chỗ. Bởi họ hiểu, giữa chiến tranh, có những điều không được phép dừng lại — như tri thức, như niềm tin rằng một ngày mai bình yên đang được viết nên từ chính những giờ học dưới lòng đất ấy.



