Bài viết

Người thầy trong hầm đất

Ninh Bình18/04/2026Đoàn Thái Hà (Đoàn xã Nam Hồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người thầy trong hầm đất

Những năm tháng chiến tranh, ngôi trường làng không còn mái ngói đỏ, không còn tiếng trống vang mỗi sớm. Thay vào đó là một lớp học đặc biệt – nằm sâu trong lòng đất, dưới một quả đồi nhỏ.

Người ta gọi đó là “lớp học hầm”.

Thầy Nam là người duy trì lớp học ấy. Trước chiến tranh, thầy vốn là giáo viên dạy Văn. Khi bom đạn trút xuống, trường lớp tan hoang, nhiều người rời làng đi sơ tán. Nhưng thầy ở lại.

– Còn học trò, thì còn lớp học.

Thầy nói vậy, rồi cùng dân làng đào một căn hầm rộng, đủ chỗ cho hơn chục đứa trẻ ngồi học.

Học trò của thầy, đứa lớn nhất mới mười lăm, đứa nhỏ chỉ chín, mười tuổi. Quần áo vá chằng vá đụp, sách vở thiếu thốn, nhưng ánh mắt đứa nào cũng sáng lên mỗi khi thầy bước vào.

Một buổi sáng, khi tiếng máy bay còn vần vũ trên bầu trời, thầy vẫn bắt đầu giờ học như thường lệ.

– Hôm nay, chúng ta học bài “Quê hương”…

Giọng thầy trầm ấm, vang trong không gian chật hẹp. Ngoài kia, tiếng bom nổ xa xa, đất rung nhẹ. Có đứa giật mình, nhưng rồi lại cúi xuống trang vở.

Thầy dừng lại một chút, nhìn từng gương mặt:

– Các em biết không, học không chỉ để biết chữ… mà để sau này, khi hòa bình, các em sẽ xây lại tất cả.

Câu nói ấy, không ai ghi vào vở, nhưng tất cả đều nhớ.

Trong lớp có Hùng – cậu bé mồ côi cha từ sớm. Mẹ em đi dân công, nhiều tháng chưa về. Hùng ít nói, nhưng học rất chăm.

Một lần, trong giờ nghỉ, thầy thấy Hùng ngồi một mình, cặm cụi viết gì đó lên mảnh giấy cũ.

– Em viết gì vậy?

Hùng ngẩng lên, lúng túng:

– Dạ… em tập viết thư… để khi mẹ về, em sẽ đọc cho mẹ nghe…

Thầy khẽ gật đầu, ánh mắt chùng xuống. Rồi thầy đặt tay lên vai em:

– Viết đi… viết thật hay. Để mẹ em tự hào.

Hôm ấy, thầy cho cả lớp tập viết thư. Những lá thư chưa có người nhận, nhưng chứa đầy hy vọng.

Chiến tranh ngày càng ác liệt. Một buổi chiều, khi lớp học đang diễn ra, còi báo động vang lên. Tiếng máy bay gầm rú ngay trên đầu.

– Tất cả nằm xuống!

Thầy hét lên.

Một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Đất đá rơi xuống từ trần hầm. Bọn trẻ hoảng loạn, khóc thét.

Thầy Nam lao đến, dùng thân mình che cho nhóm học trò phía trước. Tay thầy ôm chặt lấy hai đứa nhỏ đang run rẩy.

– Không sao! Thầy ở đây!

Giọng thầy lấn át cả tiếng bom.

Khi mọi thứ lắng xuống, hầm học vẫn còn. Nhưng thầy Nam bị thương ở vai. Máu thấm đỏ áo.

Hùng bật khóc:

– Thầy ơi…

Thầy chỉ khẽ cười:

– Không sao… còn lớp học là được…

Những ngày sau đó, thầy vẫn tiếp tục dạy, dù vết thương chưa lành. Bảng viết chỉ là một tấm gỗ, phấn được chia nhỏ từng mẩu. Nhưng bài học chưa bao giờ dừng lại.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Ngôi trường mới được dựng lên trên nền đất cũ. Lũ trẻ năm nào giờ đã trưởng thành. Người làm bác sĩ, người làm kỹ sư, người trở thành giáo viên.

Trong lễ khánh thành trường, Hùng – giờ đã là một thầy giáo trẻ – đứng trước học sinh của mình, giọng nghẹn lại:

– Ngày xưa, chúng tôi học trong hầm… và có một người thầy đã dạy chúng tôi rằng: giữa bom đạn, tri thức vẫn là ánh sáng.

Cậu dừng lại, nhìn lên bầu trời xanh không còn tiếng máy bay.

– Thầy của chúng tôi… đã dạy bằng cả trái tim.

Gió nhẹ thổi qua sân trường. Dưới tán cây mới trồng, lũ học trò ríu rít cười.

Và đâu đó, trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa, hình ảnh người thầy trong căn hầm đất vẫn luôn sống mãi – lặng lẽ, nhưng rực sáng như một ngọn đèn không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn