Người thầy trong rừng già miền Đông Nam Bộ
Nhập ngũ năm 1971, bác Lê Chính bước vào chiến trường miền Đông Nam Bộ khi bom đạn còn dội xuống từng cánh rừng. Trong vai trò giáo vụ quân đội, bác vừa trực tiếp chiến đấu, vừa làm công tác huấn luyện và giáo dục chính trị cho chiến sĩ trẻ. Những lớp học không bảng đen, không phấn trắng đã góp phần rèn nên ý chí cho cả đơn vị. Thời hoa lửa ấy là sự kết hợp đặc biệt giữa trí tuệ và lòng dũng cảm.
Bác Lê Chính sinh năm 1950, lớn lên trong những năm tháng chiến tranh còn bao trùm khắp miền quê. Khi nhập ngũ năm 1971, bác được điều động vào chiến trường miền Đông Nam Bộ, trực thuộc đơn vị hậu cần – huấn luyện của Quân đội Nhân dân Việt Nam, tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Với cấp bậc hạ sĩ quan, giữ chức vụ giáo vụ, nhiệm vụ của bác là kèm cặp chiến sĩ mới, truyền đạt kiến thức quân sự, chính trị và giữ vững tinh thần cho bộ đội. “Lính trẻ vào chiến trường ai cũng bỡ ngỡ, sợ là điều không tránh khỏi,” bác kể. “Việc của tôi là giúp anh em hiểu vì sao mình phải đứng vững.”
Những lớp học được tổ chức ngay trong rừng, có khi chỉ là vài chiến sĩ ngồi vòng tròn dưới tán cây. Tiếng giảng bài thường bị cắt ngang bởi tiếng máy bay hay pháo nổ. “Học xong là vào chiến đấu ngay,” bác cười nhớ lại.
Một lần, trong lúc đang huấn luyện chiến sĩ mới ở khu vực rừng thuộc tỉnh Đồng Nai ngày nay, đơn vị bị tập kích bất ngờ. Bác vừa chỉ huy anh em vào vị trí chiến đấu, vừa động viên từng người. “Cứ bình tĩnh, làm đúng như đã học,” bác nhớ mình đã nói vậy. Trận ấy, đơn vị giữ vững đội hình, không hoảng loạn.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội, chuyển dần sang công tác huấn luyện chính quy. Với nhiều năm đóng góp trong thời chiến và thời bình, bác được tặng Huân chương Kháng chiến



