NGƯỜI THẦY VIẾT TÊN TỔ QUỐC – NGUYỄN TẤT THÀNH
Năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đứng lặng nhìn con tàu chuẩn bị rời bến. Một người bạn hỏi: “Anh Thành, sao phải đi xa như vậy?” Anh trầm ngâm: “Tôi muốn tìm con đường cho dân tộc mình.” Sinh ra trong một gia đình yêu nước, chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, Nguyễn Tất Thành sớm nung nấu khát vọng giành lại độc lập. Quyết định ra đi là bước ngoặt lớn – rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Trước lúc lên tàu, anh viết vài dòng gửi lại người thân: “Con đi để
Năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đứng lặng nhìn con tàu chuẩn bị rời bến.
Một người bạn hỏi:
“Anh Thành, sao phải đi xa như vậy?”
Anh trầm ngâm:
“Tôi muốn tìm con đường cho dân tộc mình.”
Sinh ra trong một gia đình yêu nước, chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, Nguyễn Tất Thành sớm nung nấu khát vọng giành lại độc lập. Quyết định ra đi là bước ngoặt lớn – rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trước lúc lên tàu, anh viết vài dòng gửi lại người thân:
“Con đi để trở về với một Tổ quốc tự do.”
Con tàu rời bến. Thành đứng trên boong, nhìn dải đất quê hương xa dần. Gió biển thổi mạnh, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định.
Những năm tháng bôn ba nơi đất khách không hề dễ dàng. Anh làm nhiều công việc khác nhau để sống và học hỏi. Có lúc mệt mỏi, có lúc nhớ nhà da diết. Một người bạn hỏi:
“Anh có hối hận không?”
Anh lắc đầu:
“Nếu tôi không đi, ai sẽ đi?”
Chính từ hành trình ấy, anh tiếp cận được những tư tưởng tiến bộ, tìm ra con đường giải phóng dân tộc. Tên gọi sau này của anh – Hồ Chí Minh – gắn liền với khát vọng độc lập.
Nhiều năm sau, khi đất nước giành được tự do, người ta nhớ lại hình ảnh chàng thanh niên năm xưa lặng lẽ ra đi với một ước mơ lớn.
Một học sinh đứng trước bến Nhà Rồng hỏi thầy giáo:
“Thầy ơi, điều gì làm nên vĩ đại?”
Thầy mỉm cười:
“Đó là khi một người dám ước mơ không chỉ cho mình, mà cho cả dân tộc.”
Bài học: Lý tưởng lớn bắt đầu từ khát vọng cháy bỏng và sự dấn thân không ngại gian khó.



