Người thầy với cánh tay còn dang dở
Là hình ảnh kết tinh của nỗi đau chiến tranh và nghị lực phi thường trong thời bình.
Sau khi rời quân ngũ với cánh tay bị thương, chú Bảy trở về quê và chọn làm giáo viên ở trường làng nghèo. Chú kiên nhẫn dạy học trò từng con chữ, luôn xem nghề dạy học như cách tiếp tục ước mơ còn dang dở của người đồng đội đã hy sinh trong chiến tranh. Khi được hỏi về vết sẹo trên tay, chú chỉ nhẹ nhàng nói: “Đó là kỷ niệm của một thời đất nước chưa yên.” Nhiều năm sau, học trò trưởng thành quay lại thăm vẫn gọi chú là “người thầy của lòng biết ơn”, khiến chú lặng người xúc động giữa sân trường đầy nắng.



