"NGƯỜI THÉP" NGUYỄN VĂN THƯƠNG
Thiếu tá Tình báo, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Thương (thường gọi: Ông Hai Thương, 1938 – 2018), quê tại Trảng Bàng, Tây Ninh.


Chương I: Truyền thống gia đình và con đường chiến sĩ
Thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông là những chuỗi ngày chứng kiến sự hy sinh kiên trung của đấng sinh thành: năm 8 tuổi, mẹ ông bị địch bắt đày ra Côn Đảo rồi hy sinh; đến năm 1959, cha ông — một chiến sĩ quân báo — cũng ngã xuống theo Luật 10/59.
Nối tiếp truyền thống gia đình, Nguyễn Văn Thương xung phong nhập ngũ. Đến năm 1961, ông được giao nhiệm vụ bảo vệ đồng chí Võ Văn Kiệt (Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Gia Định). Nhờ sự nhanh trí và dũng cảm, ông được chuyển sang Ngành Tình báo dưới sự huấn luyện trực tiếp của Đại tá Nguyễn Nho Quý (Mười Nho). Với vai trò Mũi trưởng giao liên Cụm tình báo A36, ông là gạch nối sinh tử chuyên chuyển các bản tài liệu mật tuyệt mật từ các điệp viên luồn sâu (như ông Ba Quốc, ông Phạm Xuân Ẩn) ra chiến khu.
Chương II: Trận chiến sinh tử và đòn tra tấn tàn khốc
Ngày 10/2/1969, trên đường chuyển tài liệu từ Sài Gòn ra căn cứ, ông Hai Thương bị máy bay trực thăng Mỹ phát hiện vây bắt. Giữa vũng kìm kẹp, ông chiến đấu ngoan cường, bắn rơi 1 trực thăng, tiêu diệt 21 tên địch. Khi hết đạn và biết không thể thoát, việc đầu tiên ông làm là nhanh trí nhét các bản tài liệu mật giấu sâu xuống lòng bùn đất.
Nhận diện được đây là một mắt xích tình báo quan trọng, Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) lập tức áp dụng đòn tâm lý dụ dỗ: đưa ông về ở nhà lầu sang trọng, hứa phong hàm Trung tá, tặng 100.000 USD và xe hơi nếu chấp nhận hợp tác. Đáp lại những lời chào mời ngon ngọt ấy chỉ là thái độ im lặng khinh bỉ.
Khi dụ dỗ thất bại, kẻ thù quay sang dùng các hình thức tra tấn tàn bạo nhất. Chúng đập nát hai bàn chân ông. Chưa dừng lại ở đó, trong suốt 3 tháng, chúng dùng cưa thợ mộc 6 lần cưa đi 6 đoạn chân của ông mà không hề cho dùng thuốc gây mê (chỉ gây tê). Chúng muốn ông phải cắn răng cảm nhận nỗi đau đớn xé thịt đến tận cùng để mở miệng xưng khai.
Chương III: Khí tiết "Sinh vật bằng thép"
Trải qua 6 lần cưa chân sống, mỗi lần tỉnh dậy sau cơn ngất xỉu vì đau đớn, câu trả lời của ông Hai Thương vẫn là sự im lặng sắt đá. Bó tay trước bản lĩnh phi thường của người chiến sĩ tình báo Việt Nam, viên đại tá Mỹ trực tiếp tra tấn ông phải thốt lên đầy chua chát: "Tao thua rồi, mày đúng là sinh vật bằng thép!".
Sau khi mọi đòn tra tấn đều thất bại, kẻ thù đưa ông về giam tại trại Hố Nai, nhốt vào thùng sắt cấm cố 3 tháng rồi đày ra Côn Đảo. Dù mất đi đôi chân, ông vẫn kiên cường tham gia các cuộc đấu tranh trong tù cho đến ngày Hiệp định Paris 1973 được ký kết và ông được trở về với đồng đội.
Chương IV: Di sản bất tử
Trở về sau chiến tranh với thương tật 81%, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Thương vẫn giữ trọn nụ cười lạc quan, hạnh phúc bên người vợ kiên trung và tích cực tham gia các buổi nói chuyện truyền thống để truyền ngọn lửa yêu nước cho thế hệ trẻ. Ngày 13/8/2018, ông thanh thản về với đất mẹ, để lại một biểu tượng bất tử về chí khí kiên trung và phẩm giá người chiến sĩ cộng sản Việt Nam.



