Bài viết

Người Thép Nguyễn Văn Thương – Sáu Lần Bị Cưa Chân Vẫn Không Khuất Phục

Tây Ninh01/06/2026Đoàn phường Thanh Điền (Đoàn phường Thanh Điền)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những con người đã bước vào nơi nguy hiểm nhất không phải bằng súng đạn, mà bằng lòng trung thành, trí tuệ và ý chí sắt đá. Một trong những con người như thế là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thương – người chiến sĩ tình báo đã mang trên mình những bí mật sống còn của cách mạng và chấp nhận mọi đau đớn để bảo vệ chúng đến cùng.

Ông Nguyễn Văn Thương (1938–2018), thường được đồng đội gọi là Hai Thương, quê ở xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Cuộc đời hoạt động cách mạng của ông gắn liền với những chiến công thầm lặng của lực lượng tình báo. Thế nhưng, điều khiến tên tuổi ông trở thành huyền thoại không chỉ là những chiến công ấy mà còn là sự kiên trung phi thường khi rơi vào tay kẻ thù.

Năm 1969, trong một chuyến vận chuyển tài liệu mật từ Sài Gòn ra căn cứ, ông bị phục kích và bị bắt. Từ giây phút ấy, ông phải bước vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến không tiếng súng nhưng đầy đau đớn và khốc liệt.

Ông bị đưa vào một căn phòng rộng, nơi các sĩ quan Mỹ đã chờ sẵn. Trên bàn đặt gói thuốc lá Camel cùng hai ly cà phê sữa. Một viên trung tá Mỹ nhìn ông rồi chậm rãi nói:

“Chúng tôi biết rõ ông là Nguyễn Văn Thương, là tình báo đã hoạt động nhiều năm.”

Bình tĩnh đối diện với kẻ thù, ông đáp:

“Không phải. Tôi là Nguyễn Trường Hân, lính đào ngũ. Tôi chỉ muốn về nhà làm ăn như trước.”

Không khai thác được bằng lời dụ dỗ, chúng lập tức dùng cực hình. Ông bị trói chặt trên bàn sắt. Một tên lính gằn giọng:

“Mày tên gì?”

“Nguyễn Trường Hân.”

Ngay sau câu trả lời ấy, chúng bẻ gãy một ngón chân của ông. Tiếng xương gãy khô khốc vang lên trong căn phòng lạnh lẽo. Cơn đau buốt như xuyên thẳng vào tận óc, nhưng ông vẫn cắn chặt răng, không để bật ra tiếng kêu.

Những cuộc tra tấn tiếp tục diễn ra ngày này qua ngày khác. Mỗi lần thẩm vấn thất bại, chúng lại tăng thêm mức độ tàn bạo. Mười ngón chân của ông lần lượt bị bẻ gãy, rồi bị làm đứt lìa. Khi không còn ngón chân nào để hành hạ, chúng dùng gậy đập nát cả hai bàn chân.

Thế nhưng, mọi cực hình đều không thể khiến ông thay đổi câu trả lời.

Viên trung tá Mỹ nhiều lần dụ dỗ:

“Chiếc lon trung tá vẫn chờ ông. Chỉ cần ông thừa nhận mình là Nguyễn Văn Thương.”

Ông hiểu rất rõ rằng, nếu thừa nhận thân phận thật, kẻ địch sẽ từng bước khai thác những bí mật về tổ chức, đồng đội và mạng lưới tình báo. Vì vậy, ông kiên quyết giữ vững lời khai duy nhất của mình.

Khi mọi biện pháp tra khảo đều thất bại, kẻ thù thực hiện một hành vi vô cùng dã man. Cứ khoảng 15 ngày, chúng lại đưa ông ra cưa một đoạn chân. Từ bàn chân lên cổ chân, từ cổ chân đến đầu gối, rồi tiếp tục lên đùi. Trong hơn ba tháng, ông phải chịu đựng sáu lần cưa chân.

Sau mỗi lần như thế, câu trả lời của ông vẫn không thay đổi:

“Tôi không biết.”

Đó không chỉ là sự gan dạ thông thường mà là ý chí của một người chiến sĩ đặt lợi ích của Tổ quốc và đồng đội lên trên cả tính mạng của mình.

Cuối cùng, khi không còn khai thác được điều gì và cũng không còn cách nào để khuất phục ông, địch đưa ông ra giam tại nhà tù Phú Quốc. Dù đã mất cả hai chân, ông vẫn tiếp tục tham gia đấu tranh trong nhà tù cho đến ngày được trao trả tù binh vào năm 1973.

Sau chiến tranh, hình ảnh người chiến sĩ tình báo với đôi chân giả, nụ cười hiền hậu và giọng kể chân thành đã trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ. Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất của người lính cách mạng.

Cuộc chiến đã lấy đi một phần thân thể của ông, nhưng không thể bẻ gãy ý chí của người chiến sĩ tình báo Nguyễn Văn Thương. Cuộc đời ông là minh chứng hùng hồn cho chân lý: sức mạnh của lòng trung thành và niềm tin vào Tổ quốc có thể giúp con người vượt qua những thử thách khắc nghiệt nhất.

Tên tuổi Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thương mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của lòng kiên trung, của khí phách Việt Nam và của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn