Người thép trên đỉnh ải Chi Lăng
một nhân vật gắn liền với một danh hiệu đầy tự hào: "Người thép trên đỉnh ải Chi Lăng". Đó là Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Đình Thuần – người chiến sĩ pháo thủ đã viết nên một trang sử đầy kiêu hãnh của Trung đoàn 12 trên mặt trận Lạng Sơn năm 1979
Khúc ca bên mâm pháo: Người đứng giữa hai dòng lửa
Tháng 2 năm 1979, Chi Lăng không chỉ còn là một địa danh trong sử sách của cha ông, mà một lần nữa trở thành bức tường thành ngăn chặn bước chân của quân thù. Giữa cái lạnh buốt của núi rừng, trên những trận địa pháo bắn thẳng, Nguyễn Đình Thuần cùng đồng đội đã tạo nên một "lưới lửa" khiến đối phương phải khiếp sợ.
1. Bản lĩnh của người pháo thủ trẻ
Nguyễn Đình Thuần là Tiểu đội trưởng pháo 37mm. Trong những ngày đầu cuộc chiến, trận địa của anh là mục tiêu bị đối phương tập trung đánh phá dữ dội nhất. Pháo binh địch nã liên hồi, bụi đất và khói thuốc súng che lấp cả lối đi.
Giữa không gian hỗn loạn ấy, Thuần hiện lên như một bức tượng đồng hun đúc. Anh đứng trên mâm pháo, đôi mắt quắc thước nhìn thẳng về hướng quân thù. Với anh, mỗi viên đạn rời nòng không chỉ là hỏa lực, mà là câu trả lời đanh thép của đất mẹ Xứ Lạng gửi tới kẻ xâm lăng.
2. Chiến đấu đến viên đạn cuối cùng
Trận đánh ngày 24/2/1979 diễn ra vô cùng khốc liệt. Đối phương dùng số lượng áp đảo hòng đè bẹp trận địa pháo của ta. Các đồng đội trong tiểu đội lần lượt bị thương, người nạp đạn trúng mảnh pháo ngã xuống, người tiếp đạn cũng hy sinh.
Khi ấy, trên mâm pháo chỉ còn lại mình Thuần. Anh vừa làm nhiệm vụ chỉ huy, vừa trực tiếp nạp đạn, vừa quay tay quay lấy đà và siết cò. Hình ảnh một mình một pháo, Nguyễn Đình Thuần kiên cường đối đầu với cả một đại đội địch đang tràn lên đã trở thành một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song. Dù máu đã thấm đỏ chiếc áo quân phục, dù tai đã ù đi vì tiếng nổ, nhưng đôi bàn tay anh vẫn nhịp nhàng, chuẩn xác một cách kỳ lạ.
3. Phút giây hóa thân vào huyền thoại
Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi kẻ địch đã áp sát trận địa và đạn của khẩu pháo 37mm cũng vừa cạn, Thuần đã cầm súng bộ binh xông lên. Anh chiến đấu như một con mãnh hổ giữa rừng già, bảo vệ từng tấc đất của trận địa cho đến hơi thở cuối cùng.
Anh ngã xuống khi tay vẫn còn nắm chặt lựu đạn, đôi mắt vẫn nhìn về phía cửa khẩu biên giới. Sự hy sinh của Nguyễn Đình Thuần đã khích lệ tinh thần chiến đấu cho toàn đơn vị, giúp quân ta giữ vững các cao điểm trọng yếu, bẻ gãy ý đồ bao vây thị xã Lạng Sơn của đối phương.
4. Di sản trên những vách đá
Nguyễn Đình Thuần được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về anh không chỉ được ghi lại trong biên niên sử của Quân đoàn 14, mà còn sống mãi trong ký ức của đồng bào các dân tộc Xứ Lạng.
Ngày nay, khi gió đại ngàn thổi qua các khe núi ở Chi Lăng, người ta vẫn nghe như có tiếng gầm vang của những họng pháo năm nào. Anh đã hóa thân vào đá núi, vào cỏ cây, để mỗi mùa xuân về, hoa đào lại nở thắm trên mảnh đất đã thấm đẫm máu của những người anh hùng như anh.


