Người thiếu niên đứng ngoài rìa quảng trường
Người thiếu niên đứng ngoài rìa quảng trường
Tôi len lỏi qua đám đông, chân đất, áo nâu sờn, tim đập thình thịch. Chưa bao giờ tôi thấy Hà Nội đông đến thế. Khi Người bước ra, cả biển người bỗng lặng đi, rồi vỡ òa. Giọng Bác trầm, rõ, từng chữ như khắc vào không khí. Tôi không hiểu hết những lời lớn lao, nhưng thấy mắt người lớn quanh tôi rưng rưng. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được một điều gì đó rất thiêng liêng: chúng tôi không còn là dân nô lệ nữa. Khi tiếng hô “Độc lập!” vang lên, tôi hét theo đến khản giọng. Trên bầu trời xanh, lá cờ đỏ sao vàng tung bay, như một lời hứa cho tương lai. Tôi nắm chặt tay, tự nhủ phải lớn lên để xứng đáng với ngày hôm nay.



