Người thiếu nữ giao liên ngoan cường
Người thiếu nữ giao liên ngoan cường
rong những thời khắc sinh tử, một người phụ nữ còn rất trẻ nhưng ngoan cường, sẵn sàng chiến đấu đến cùng và một lòng son sắt đi theo cách mạng. Đó là bà Nguyễn Ngọc Ánh, nữ chiến sĩ làm nhiệm vụ giao liên trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.
Đến với cách mạng từ lòng căm thù giặc
"Củ Chi - vùng đất thép thành đồng - là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Mẹ sinh rớt tôi ở góc hàng rào cạnh nhà. Ngay bên dưới nền nhà này xưa kia là địa đạo của thời chiến tranh chống Pháp. Đây được xem là cái nôi của địa đạo Củ Chi ngày nay", bà Nguyễn Ngọc Ánh (sinh năm 1951) chia sẻ ngay sau khi chúng tôi đặt chân đến ngôi nhà của bà để tìm hiểu về người nữ giao liên trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 (Chiến dịch Mậu Thân 1968). Mở đầu câu chuyện, bà Nguyễn Ngọc Ánh xúc động nhớ về ông ngoại của mình, một thầy giáo làng, văn võ song toàn, chuyên làm việc nghĩa.
"Một lần nghe tiếng súng nổ trong vườn nhà, ông (ông ngoại bà Ánh) bước ra nhìn. Lúc này, một tên lính (ngụy) đang kéo một người chết đi ngang qua bảo: Ông già, nhìn gì đó? Ông bảo: Nghe tiếng súng, ra xem có con cháu mình chết không. Tên lính bèn quăng cái xác không đầu xuống, và lôi cái đầu từ trong một cái túi ra bảo: Nhìn thằng này xem có quen không? Ông tá hỏa nhận ra đấy chính là người quen trong ấp của mình...", kể đến đây, bà Ánh nghẹn lời, mắt đẫm lệ.
Bà Nguyễn Ngọc Ánh cho hay, ngay từ lúc 5, 6 tuổi, bà đã biết phân biệt du kích là "đằng mình", còn lính là "đằng kia". Nếu bạn bè, người quen nào có mối quan hệ với "đằng kia", bà sẽ cắt đứt quan hệ, không chơi nữa. Từ một cô gái mới lớn, sống hồn nhiên, Nguyễn Ngọc Ánh ý thức cách mạng từ lúc nào không hay. Vì thế, năm 11 tuổi, bà chính thức làm giao liên. Bà Ánh bộc bạch: "Lúc đó vẫn chưa ý thức tham gia cách mạng, mà cứ nghĩ mình làm giúp cho mấy anh, mấy chị. Cũng không được ai tuyên truyền, giáo dục, mình thấy cần, thấy đúng mình làm".
"Đến lúc nhìn thấy kẻ thù tàn bạo, trong lòng luôn dâng trào, sục sôi nỗi căm thù, nhất là từ khi nhìn thấy người quen bị bọn lính chặt đầu, khiêng xác", bà Nguyễn Ngọc Ánh trầm ngâm. Bà Ánh chia sẻ đến với cách mạng rất tự nhiên. Căn nhà mà bà lớn lên (cũng là căn nhà mà chúng tôi đang trò chuyện với bà) là "vị trí chiến đấu đầu tiên" của người nữ chiến sĩ giao liên.
Năm 1967, bà Nguyễn Ngọc Ánh chính thức tham gia Đội võ trang tuyên truyền của học sinh, sinh viên khu Sài Gòn - Gia Định. Từ lúc này, bà mới được học chính trị, học đường lối của Đảng, học tuyên truyền, học lắp ráp súng và dấn thân cho Chiến dịch Mậu Thân 1968.



