Người thiếu nữ quả cảm vùng đất đỏ
Chị Võ Thị Sáu một người con gái nhỏ bé và mạnh mẽ làm nhiệm vụ giao liên và đã tiêu diệt rất nhiều quân địch tại quê nhà và đã hi sinh khi chị chưa tròn 18 tuổi.
Chị Võ Thị Sáu (1933 – 1952) sinh ra tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Lớn lên trong cảnh đất nước bị xâm lược, chị sớm giác ngộ cách mạng và tham gia đội Công an xung phong Đất Đỏ khi mới 14 tuổi.
Với sự thông minh và lòng dũng cảm, chị đã thực hiện nhiều nhiệm vụ liên lạc và tiêu diệt ác ôn ngay tại quê hương mình. Một trong những chiến công vang dội nhất là trận đánh bằng lựu đạn tại lễ kỷ niệm Quốc khánh Pháp năm 1948, khiến quân thù khiếp sợ.
Năm 1950, trong một chuyến công tác, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Dù chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man trong các nhà tù từ Bà Rịa, Chí Hòa đến Côn Đảo, chị vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo.
Thực dân Pháp đã kết án tử hình chị khi chị chưa đầy 18 tuổi – một bản án vi phạm luật pháp quốc tế nhưng lại bộc lộ sự khiếp nhược của kẻ thù trước ý chí của một người con gái Việt Nam nhỏ bé.
Ngày 23/1/1952, tại nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo), chị Võ Thị Sáu đã đối mặt với họng súng kẻ thù bằng một thái độ ung dung lạ kỳ:
Không cần bịt mắt: Chị muốn nhìn thẳng vào họng súng và mảnh đất quê hương lần cuối.
Tiếng hát vang vọng: Chị hát bài Tiến quân ca và những bài ca cách mạng cho đến hơi thở cuối cùng.
Lời hô đanh thép: "Đả đảo thực dân Pháp!", "Việt Nam độc lập muôn năm!", "Hồ Chủ tịch muôn năm!"
"Người con gái trẻ măng Giặc đem ra bãi bắn Đi giữa hai hàng lính Vẫn ung dung mỉm cười..."



