Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người thợ ảnh ghi lại một thời khói lửa

Trong chiến tranh, bên cạnh những người trực tiếp chiến đấu còn có những người âm thầm lưu giữ hình ảnh lịch sử bằng ống kính của mình. Câu chuyện về một người thợ ảnh từng ghi lại cuộc sống, chiến đấu và sự hy sinh của quân dân Quảng Bình cũ tái hiện những khoảnh khắc quý giá của một thời không thể quên.

Quảng Trị08/07/2026Nguyễn Trung Thanh "chi đoàn Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc máy ảnh cũ nằm trong chiếc hộp gỗ đã nhiều năm không còn được sử dụng.

Ống kính đã mờ.

Lớp da bên ngoài đã bong tróc.

Nhưng mỗi lần mở chiếc hộp ấy ra, ông vẫn thấy như mình đang trở lại những năm tháng tuổi trẻ.

Một thời mà mỗi bức ảnh được chụp không chỉ là hình ảnh.

Nó còn là một câu chuyện.

Ngày ấy, ông là một người làm công tác ghi hình, chụp ảnh phục vụ nhiệm vụ trong những năm chiến tranh tại Quảng Bình cũ.

Công việc của ông là ghi lại những khoảnh khắc của cuộc sống, của chiến đấu và của những con người đang ngày đêm góp sức cho đất nước.

Trong hoàn cảnh bình thường, một bức ảnh có thể chỉ là kỷ niệm.

Nhưng giữa chiến tranh, mỗi tấm ảnh lại mang một ý nghĩa khác.

Nó lưu giữ sự thật.

Lưu giữ tinh thần.

Lưu giữ hình ảnh của một thế hệ đang đi qua những năm tháng đặc biệt.

Ông kể, ngày ấy việc chụp ảnh không dễ dàng như bây giờ.

Máy ảnh đơn giản.

Phim chụp hạn chế.

Mỗi lần bấm máy đều phải cân nhắc kỹ.

Không thể chụp thật nhiều rồi lựa chọn như hiện nay.

Có những khoảnh khắc chỉ xuất hiện trong vài giây.

Nếu bỏ lỡ, có thể sẽ không bao giờ gặp lại.

Ông từng đi qua nhiều vùng đất của Quảng Bình cũ.

Có nơi là làng quê yên bình.

Có nơi là tuyến đường chịu nhiều bom đạn.

Có nơi là những đơn vị đang làm nhiệm vụ giữa khó khăn.

Ở đâu, ông cũng nhìn thấy những con người kiên cường.

Ông nhớ nhất là hình ảnh những người lính trẻ.

Họ vừa trải qua những ngày chiến đấu căng thẳng nhưng khi gặp ống kính vẫn nở nụ cười.

Nụ cười ấy không phải vì cuộc sống dễ dàng.

Mà bởi họ luôn giữ niềm tin vào ngày mai.

Có lần, ông chụp một bức ảnh về một nhóm chiến sĩ đang nghỉ bên đường sau chặng hành quân dài.

Trong bức ảnh ấy, không có tiếng súng.

Không có khói lửa.

Chỉ có những gương mặt trẻ tuổi với ánh mắt đầy quyết tâm.

Nhiều năm sau nhìn lại, ông vẫn xúc động.

Bởi trong số những người ấy, có người đã trở về.

Có người đã nằm lại nơi chiến trường.

Những bức ảnh trở thành nơi lưu giữ hình bóng của họ.

Ông cũng từng chụp hình những người dân bình thường.

Những bà mẹ gánh hàng ra tiền tuyến.

Những cô gái thanh niên xung phong trên đường làm nhiệm vụ.

Những người lao động giữa vùng đất bị bom đạn tàn phá.

Qua ống kính của ông, họ hiện lên không phải như những nhân vật xa lạ.

Mà là những con người đời thường với nghị lực phi thường.

Sau ngày hòa bình, chiếc máy ảnh năm xưa được ông cất giữ.

Nhiều tấm phim đã cũ.

Một số hình ảnh không còn nguyên vẹn.

Nhưng với ông, đó là những tài liệu vô giá.

Bởi mỗi bức ảnh là một phần ký ức của quê hương.

Con cháu hỏi:

"Ông giữ những tấm ảnh cũ này để làm gì?"

Ông nói:

"Để sau này mọi người biết ngày trước cha ông mình đã sống như thế nào."

Đó cũng là điều ông luôn mong muốn.

Không phải để nhắc lại đau thương.

Mà để thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình.

Nhiều năm sau, khi nhìn những bức ảnh chiến tranh được trưng bày, ông xúc động khi thấy những con người bình dị trong ảnh vẫn đang kể câu chuyện của mình.

Có thể họ không còn hiện diện.

Nhưng hình ảnh của họ vẫn còn.

Vẫn nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho đất nước.

Chiếc máy ảnh cũ hôm nay đã im lặng.

Nó không còn ghi lại những khoảnh khắc giữa chiến trường.

Nhưng nó vẫn là một chứng nhân của lịch sử.

Một chứng nhân kể về những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh trong một thời hoa lửa.

Bởi có những điều nếu không được lưu giữ bằng hình ảnh, có thể sẽ dần phai mờ theo năm tháng.

Và những người như ông đã góp phần giữ lại ký ức ấy cho hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn