Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI THỢ CẢ CỦA BẢN DI CHÚC ĐỔI MỚI: TỪ MẢNH ĐẤT GIAI PHẠM ĐẾN KHÁT VỌNG TỰ CƯỜNG DÂN TỘC

NGƯỜI THỢ CẢ CỦA BẢN DI CHÚC ĐỔI MỚI: TỪ MẢNH ĐẤT GIAI PHẠM ĐẾN KHÁT VỌNG TỰ CƯỜNG DÂN TỘC

Hải Phòng29/03/2026Nguyễn Phương Thảo (Trường Đại Học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong guồng quay hối hả của kỷ nguyên số, khi những giá trị hiện đại đôi khi khiến ta lãng quên đi những nốt trầm hùng của lịch sử, tôi tự cho phép mình một khoảng lặng để chiêm nghiệm về hai chữ: "Gốc rễ". Với một người con của mảnh đất Hưng Yên văn hiến, cái tên Nguyễn Văn Linh không chỉ dừng lại ở những trang giáo khoa khô khan hay những bảng tên đường vô tri. Đó là một tượng đài bằng xương bằng thịt, một nhân cách kiệt xuất đã dành trọn vẹn 83 năm cuộc đời để phụng sự Tổ quốc, bắt đầu từ chính dải đất Yên Mỹ đầy nắng gió. Phải đến khi thực sự đắm mình vào những thước phim tư liệu nhuốm màu thời gian và những dòng hồi ký rực lửa, tôi mới thấu cảm được rằng ẩn sau vẻ ngoài bình dị, khiêm nhường của "Anh Mười Cúc" là một ý chí thép đã được tôi luyện qua những lò lửa khốc liệt nhất của dân tộc.

Tâm hồn tôi rung động mãnh liệt khi lật giở những tư liệu về năm 1915 – thời điểm một người con ưu tú cất tiếng khóc chào đời tại làng Giai Phạm. Ở cái tuổi 14, lứa tuổi mà thế hệ chúng tôi ngày nay thường vẫn đang được bao bọc trong sự bình yên của gia đình và giảng đường, thì chàng thiếu niên Nguyễn Văn Cúc đã sớm mang trong mình một bầu máu nóng cách mạng. Quyết định dấn thân vào những cuộc vận động rải truyền đơn đầy rẫy hiểm nguy năm 15 tuổi không chỉ là hành động bộc phát của tuổi trẻ, mà là sự lựa chọn của một bản lĩnh sớm trưởng thành trước nỗi đau mất nước. Nhìn vào cột mốc ấy, tôi không khỏi tự vấn: Liệu bản thân mình có đủ gan góc để đối mặt với họng súng, xiềng xích và sự truy quét gắt gao của kẻ thù ngay từ khi còn là một học sinh như ông năm ấy hay không? Sự dũng cảm đó không đến từ vũ khí, mà đến từ một niềm tin bất diệt vào công lý và độc lập dân tộc.

Hành trình tri ân tiếp tục dẫn dắt tâm trí tôi tìm về những năm tháng bị đày ải nơi "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Hai lần bị bắt giam, hơn một thập kỷ sống trong cảnh gông cùm và những đòn tra tấn thâm độc của thực dân, nhưng kẻ thù đã hoàn toàn thất bại khi muốn bẻ gãy đức tin của người chiến sĩ đất Nhãn. Giữa bóng tối mịt mùng của xà phòng và xiềng xích, ông đã thực hiện một cuộc "vượt ngục" vĩ đại về tư tưởng khi biến chính nhà tù thành thao trường rèn luyện chính trị. Với tư cách là người giữ lửa, ông hiểu rằng nếu không mài sắc ý chí và tri thức, sự hy sinh của đồng đội sẽ trở nên vô nghĩa. Bất chấp những trận đòn roi bủa vây, ông vẫn kiên trì truyền bá lý tưởng, dạy chữ, dạy làm người cách mạng, giữ trọn tấm lòng son sắt với Đảng cho đến ngày khải hoàn trở về mảnh đất quê hương. Chính tinh thần "biến nhà tù thành trường học" ấy là bài học đắt giá nhất về sự học và sự rèn luyện mà một sinh viên sư phạm như tôi luôn khắc ghi.

Sự vĩ đại của bác Nguyễn Văn Linh không chỉ tỏa sáng trong khói bom, mà còn rực rỡ trong "trận chiến" chống lại sự trì trệ, bảo thủ sau hòa bình. Với cương vị Tổng Bí thư, người "tổng công trình sư" ấy đã đặt những viên gạch đầu tiên cho công cuộc Đổi mới vĩ đại với tinh thần "Nói và Làm". Trí tuệ và mồ hôi của người thanh niên Yên Mỹ năm xưa nay đã hóa thành những nhịp cầu, những nhà máy và sự phồn vinh của Hưng Yên hôm nay. Khi đọc lại những trăn trở của ông trong chuyên mục "Những việc cần làm ngay", tôi thấy lòng mình thắt lại trước sự tận hiến đến hơi thở cuối cùng của một nhân cách lớn luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên tất cả. Ông không chỉ đổi mới nền kinh tế, mà còn đổi mới cả tư duy, gieo mầm cho khát vọng tự cường của cả một dân tộc đang vươn mình mạnh mẽ.

Khép lại những trang sử vàng, tôi thấy tâm hồn mình như được gột rửa và soi sáng bởi một luồng sáng mới. Giờ đây, mỗi khi sải bước trên con đường mang tên Nguyễn Văn Linh, tôi không còn xem đó là một địa chỉ vô hồn trên bản đồ. Đó là một di sản sống, là lời nhắc nhở không lời về nghĩa vụ và trách nhiệm mà chúng tôi – những đoàn viên thanh niên đang hưởng thụ bầu không khí tự do – phải gánh vác để xứng đáng với tầm vóc của những bậc tiền nhân đã ngã xuống. Những thành quả của ngày hôm nay không tự nhiên mà có, nó được xây đắp từ những tháng năm gian khổ nhưng đầy vinh quang của những người anh hùng như bác.

Soi chiếu bản thân vào tấm chân dung của người anh hùng đi trước, tôi không khỏi trăn trở về giá trị của tuổi xuân mình đang có. Trong khi cha ông ta đã dùng máu và nước mắt để bảo vệ độc lập, thì đôi khi chúng ta lại dễ dàng thỏa mãn với những tiện nghi đời thường, hay chùn bước trước những áp lực nhỏ bé trong học tập và cuộc sống. Ở tuổi 20, ông đã dạn dày bản lĩnh qua bao trận mạc và lao tù, còn chúng ta, liệu đã đủ nghị lực để đối mặt với những thử thách của thời đại mới? Là một giáo viên tương lai, tôi hiểu rằng sứ mệnh của mình không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là truyền ngọn lửa yêu nước, ý chí tự cường mà bác Linh đã để lại cho các thế hệ học trò mai sau.

Di sản của bác Nguyễn Văn Linh là một thông điệp đanh thép gửi đến hậu thế: Thanh xuân là để phụng sự. Dâng hiến cho Tổ quốc hôm nay không nhất thiết phải là những kỳ tích phi thường, mà bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, rèn luyện đạo đức và khát khao đóng góp cho sự phát triển của quê hương Hưng Yên giàu đẹp. Đó chính là cách chúng ta tri ân và viết tiếp bản hùng ca mà "người thợ cả" vĩ đại đã để lại cho đời. Chúng ta – thế hệ trẻ hôm nay – nguyện sẽ là những người kế tục xứng đáng, đưa con tàu Việt Nam vươn xa trên trường quốc tế như mong ước của người con ưu tú đất Giai Phạm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn