Người Thợ Cắt Tóc Đầu Phố
Người Thợ Cắt Tóc Đầu Phố
Ở đầu thị trấn có một tiệm cắt tóc nhỏ chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông. Chủ tiệm là ông Tư, một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi.
Suốt hơn bốn mươi năm qua, chiếc ghế cắt tóc cũ kỹ ấy đã chứng kiến biết bao khuôn mặt đi qua.
Nhưng điều khiến người ta quý ông không phải tay nghề.
Mà là thói quen đặc biệt của ông.
Mỗi lần cắt tóc cho những chàng trai chuẩn bị nhập ngũ, ông đều từ chối lấy tiền.
Ông chỉ cười:
— Coi như bác tặng một món quà lên đường.
Ít ai biết rằng năm mười tám tuổi, chính ông cũng từng ngồi trên một chiếc ghế như thế.
Một người thợ già năm ấy đã cắt tóc cho ông trước ngày nhập ngũ.
Khi xong việc, người thợ không nhận tiền.
Chỉ vỗ vai ông và nói:
— Đi mạnh giỏi rồi trở về.
Câu nói ấy theo ông suốt cuộc đời.
Và bây giờ, ông lại truyền nó cho những thế hệ sau.
Như một ngọn lửa nhỏ được trao từ người này sang người khác qua năm tháng.
Có những điều tử tế không được ghi vào lịch sử.
Nhưng chính chúng làm nên vẻ đẹp của lịch sử.



