Người thợ cầu giữ mạch giao thông trong mưa bom
Những năm 1965–1972, vùng Ba Đồn là trọng điểm đánh phá ác liệt vì nằm trên trục giao thông Bắc – Nam. Cầu đường vừa sửa xong có thể bị đánh sập ngay trong đêm. Nhưng cứ mỗi lần như vậy, lại có những con người lặng lẽ ra hiện trường, giữ cho mạch giao thông không bị đứt đoạn. Ông Nguyễn Hữu Phước khi ấy là công nhân đội bảo đảm giao thông. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là túc trực gần các cây cầu, sẵn sàng khắc phục sự cố sau mỗi trận bom. Họ gọi công việc của mình là “chạy đua với bình minh” –
Những năm 1965–1972, vùng Ba Đồn là trọng điểm đánh phá ác liệt vì nằm trên trục giao thông Bắc – Nam. Cầu đường vừa sửa xong có thể bị đánh sập ngay trong đêm. Nhưng cứ mỗi lần như vậy, lại có những con người lặng lẽ ra hiện trường, giữ cho mạch giao thông không bị đứt đoạn. Ông Nguyễn Hữu Phước khi ấy là công nhân đội bảo đảm giao thông. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là túc trực gần các cây cầu, sẵn sàng khắc phục sự cố sau mỗi trận bom. Họ gọi công việc của mình là “chạy đua với bình minh” – vì trước khi trời sáng, đường phải thông để xe kịp qua. Một đêm mưa, cầu tạm bắc qua một nhánh sông bị bom đánh sập giữa dòng. Nước chảy xiết, gỗ và sắt thép văng tung tóe. Nếu không sửa kịp, đoàn xe chở hàng chi viện sẽ phải dừng lại, dễ trở thành mục tiêu cho máy bay trinh sát. Ông Phước cùng tổ công tác lao xuống nước, buộc lại từng mối dây cáp, ghép những tấm ván còn dùng được. Ánh đèn pin được che kín, chỉ đủ soi bàn tay. Có lúc máy bay quay lại, cả đội phải nằm rạp dưới bờ sông, chờ tiếng động cơ xa dần rồi tiếp tục làm việc. Gần sáng, chiếc xe đầu tiên thử tải qua cầu. Tất cả nín thở. Khi bánh xe lăn qua an toàn, mọi người mới thở phào. Đoàn xe tiếp tục hành trình về phía Nam trước khi ánh mặt trời lên cao. Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, những cây cầu bê tông kiên cố thay thế cầu tạm năm xưa. Ông Phước trở lại nghề xây dựng dân dụng, nhưng vẫn giữ chiếc mũ cối cũ như một kỷ vật. Câu chuyện của người thợ cầu ở Ba Đồn cho thấy trong chiến tranh, có những “chiến sĩ không súng” vẫn đối mặt hiểm nguy mỗi ngày. Họ không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng chính bàn tay của họ đã giữ cho những con đường luôn thông suốt – để hậu phương và tiền tuyến nối liền thành một dải.



