Người thợ cầu Long Biên và ký ức những năm tháng bom đạn
Đối với nhiều người dân Hà Nội, cầu Long Biên không chỉ là một công trình giao thông mà còn là biểu tượng của lịch sử. Với ông Lê Văn Cường, nguyên công nhân ngành đường sắt, cây cầu ấy còn gắn liền với những năm tháng chiến tranh đầy gian khó.
Đối với nhiều người dân Hà Nội, cầu Long Biên không chỉ là một công trình giao thông mà còn là biểu tượng của lịch sử. Với ông Lê Văn Cường, nguyên công nhân ngành đường sắt, cây cầu ấy còn gắn liền với những năm tháng chiến tranh đầy gian khó.
Ông Cường bắt đầu làm việc tại ngành đường sắt từ đầu những năm 1960. Công việc của ông khi đó là tham gia bảo dưỡng và sửa chữa cầu Long Biên – tuyến giao thông huyết mạch nối Hà Nội với các tỉnh phía Bắc.
Theo lời ông Cường, những năm chiến tranh chống Mỹ, cầu Long Biên thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay Mỹ. Mỗi khi còi báo động vang lên, toàn bộ công nhân và lực lượng bảo vệ cầu phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.
“Có những ngày máy bay đến ném bom liên tục. Cầu bị hư hỏng nặng, nhiều nhịp cầu bị phá sập,” ông nhớ lại.
Nhưng ngay sau khi máy bay rời đi, các đội sửa chữa lại nhanh chóng có mặt. Công việc khôi phục cầu được tiến hành khẩn trương để đảm bảo tuyến đường sắt và đường bộ không bị gián đoạn.
Ông Cường kể rằng nhiều khi việc sửa chữa phải diễn ra ngay trong đêm. Dưới ánh đèn mờ, các công nhân hàn lại những thanh thép bị gãy, thay thế những tấm ván bị hư hỏng.
“Chúng tôi hiểu rằng cầu Long Biên là tuyến giao thông quan trọng. Nếu cầu bị tê liệt, việc vận chuyển lương thực và vũ khí sẽ gặp rất nhiều khó khăn,” ông nói.
Dù công việc nguy hiểm, các công nhân vẫn kiên trì bám trụ. Trong ký ức của ông Cường, cầu Long Biên không chỉ là nơi làm việc mà còn là biểu tượng của ý chí và sự bền bỉ của người dân Hà Nội.



