Người thờ cúng liệt sĩ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người thờ cúng liệt sĩ: Đỗ Mạnh Kiểm, thờ cúng Liệt sĩ Đỗ Văn Hạo- Người con quê hương Thái Bình gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Quảng Trị
Địa chỉ: Thôn Kon Hnong Yốp, xã Đăk Mar, tỉnh Quảng Ngãi.
Thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” nhằm tuyên truyền, giáo dục truyền thống cách mạng, bồi đắp lòng yêu nước và đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” cho thế hệ trẻ, chúng tôi xin giới thiệu câu chuyện về Người thờ cúng liệt sĩ Đỗ Mạnh Kiểm, thờ cúng liệt sĩ Đỗ Văn Hạo- người con quê hương Thái Bình đã hiến dâng tuổi xuân của mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Liệt sĩ Đỗ Văn Hạo, quê quán tại thôn Bắc, xã Thái Học, huyện Thái Ninh, tỉnh Thái Bình (nay thuộc xã Đông Thái Ninh, tỉnh Hưng Yên). Trong những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, đồng chí đã lên đường chiến đấu, mang theo tình yêu quê hương, đất nước và khát vọng được góp sức mình cho ngày đất nước hòa bình, thống nhất.
Trong quá trình chiến đấu, đồng chí Đỗ Văn Hạo thuộc Đại đội 15, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320- một trong những đơn vị đã tham gia chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị trong những năm tháng vô cùng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Chiến trường Quảng Trị năm 1968 là nơi diễn ra những trận chiến quyết liệt, nơi mỗi bước tiến của người lính đều phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và nước mắt. Giữa mưa bom, bão đạn, những người lính trẻ vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Và tại mảnh đất Quảng Trị đầy khói lửa ấy, ngày 11/5/1968, đồng chí Đỗ Văn Hạo đã anh dũng hy sinh, khi tuổi xuân còn dang dở.
Hai ngày sau ngày đồng chí hy sinh, tại khu vực phía Bắc Quốc lộ 9, tỉnh Quảng Trị, quân đội Mỹ đã thu giữ một số giấy tờ của các chiến sĩ thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320. Trong số những kỷ vật ấy có Giấy chứng minh mang tên Đỗ Văn Hạo, ghi đơn vị Đại đội 15, Trung đoàn 48. Cùng với đó là một biên lai chuyển tiền mang tên đồng chí Đỗ Văn Hạo, thể hiện việc gửi 50 đồng cho bà Phạm Thị Quyến, địa chỉ Thái Học- Thái Ninh- Thái Bình (nay thuộc xã Đông Thái Ninh, tỉnh Hưng Yên)
Trong câu chuyện về liệt sĩ Đỗ Văn Hạo, bên cạnh những trang sử hào hùng nơi chiến trường Quảng Trị, còn có một câu chuyện lặng thầm nhưng đầy xúc động về ông Đỗ Mạnh Kiểm- người con của liệt sĩ Đỗ Văn Hạo, người đã dành nhiều năm gìn giữ, chăm lo hương khói và tiếp nối việc thờ cúng người cha đã hy sinh vì Tổ quốc.
Đối với ông Đỗ Mạnh Kiểm, hình ảnh về người cha liệt sĩ có thể không phải là những ký ức trọn vẹn của một người con được sống bên cha qua những năm tháng trưởng thành. Nhưng cái tên Đỗ Văn Hạo luôn hiện diện trong gia đình, trong những ngày giỗ, ngày Tết, trong nén hương tưởng niệm và trong câu chuyện về một người lính đã nằm lại nơi chiến trường.
Từ khi trưởng thành, ông Đỗ Mạnh Kiểm luôn ý thức rằng mình không chỉ là người con của liệt sĩ Đỗ Văn Hạo, mà còn là người có trách nhiệm gìn giữ ký ức và tiếp nối truyền thống của gia đình. Việc thờ cúng, chăm lo phần hương khói cho liệt sĩ được ông thực hiện bằng sự thành kính và trách nhiệm của một người con đối với cha mình, đồng thời cũng là cách để ông bày tỏ lòng biết ơn đối với sự hy sinh của cha và các thế hệ cha anh đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Ông Đỗ Mạnh Kiểm đã cùng gia đình giữ gìn những thông tin, kỷ niệm và những dấu tích liên quan đến liệt sĩ Đỗ Văn Hạo; trân trọng từng tư liệu, từng kỷ vật còn lại của người cha. Đặc biệt, những giấy tờ của liệt sĩ được tìm thấy tại chiến trường Quảng Trị sau ngày ông hy sinh đã trở thành những chứng tích quý giá, giúp hậu thế hiểu hơn về cuộc đời và sự hy sinh của người lính năm xưa.
Từ những kỷ vật nhỏ bé ấy, câu chuyện về liệt sĩ Đỗ Văn Hạo được nối dài qua nhiều thế hệ. Người con hôm nay kể lại câu chuyện về người cha ngày trước; để rồi những người trẻ hôm nay biết rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao cuộc đời đã phải gửi lại nơi chiến trường.
Không chỉ giữ gìn hương khói cho cha, việc ông Đỗ Mạnh Kiểm trân trọng, cung cấp và chia sẻ những thông tin về liệt sĩ Đỗ Văn Hạo còn góp phần giúp câu chuyện của người cha được biết đến rộng rãi hơn. Đây cũng là một hành động thiết thực trong việc giữ gìn ký ức lịch sử, giáo dục truyền thống và lan tỏa đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” đến các thế hệ sau.
Một trong những điều khiến ông Đỗ Mạnh Kiểm luôn đau đáu suốt nhiều năm qua là mong muốn tìm được phần mộ của người cha- liệt sĩ Đỗ Văn Hạo, để người đã hy sinh hơn nửa thế kỷ nơi chiến trường Quảng Trị có thể trở về với quê hương, gia đình.
Ngày 15/7/2026 vừa qua, với mong muốn tìm lại nơi cha mình đã nằm xuống, ông Đỗ Mạnh Kiểm đã cùng ông Đỗ Văn Chung- em trai của liệt sĩ Đỗ Văn Hạo đã tham gia thu nhận mẫu sinh phẩm ADN thân nhân liệt sĩ chưa xác định được thông tin.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đáng xúc động hơn, vào thời điểm đó, ông Đỗ Văn Chung đang điều trị tại bệnh viện. Dù sức khỏe không thuận lợi, với tình cảm của một người em dành cho người anh đã hy sinh và mong muốn được một lần tìm lại dấu tích của người thân, ông vẫn cùng cháu mình tham gia hành trình tìm kiếm.
Đối với ông Đỗ Mạnh Kiểm, hành trình ấy không đơn thuần là tìm kiếm một phần mộ. Đó là hành trình tìm về cội nguồn, tìm lại dấu tích của người cha mà gia đình đã xa cách hơn nửa thế kỷ. Mỗi thông tin, mỗi địa danh, mỗi kỷ vật được nhắc đến đều mang theo hy vọng rằng một ngày nào đó, gia đình sẽ tìm được nơi liệt sĩ Đỗ Văn Hạo đã yên nghỉ.
Còn đối với ông Đỗ Văn Chung, đó có lẽ cũng là một hành trình đặc biệt. Sau hơn 50 năm kể từ ngày người anh trai ra đi, mong muốn được biết chính xác nơi anh mình đã hy sinh, nơi anh đang yên nghỉ là một tình cảm thiêng liêng của người thân trong gia đình.
Hình ảnh người em của liệt sĩ dù đang nằm điều trị tại bệnh viện vẫn cố gắng tham gia hành trình tìm kiếm, cùng người cháu đi tìm dấu tích của người anh, người cha đã hy sinh, là một câu chuyện khiến người nghe không khỏi xúc động.
Bởi chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với những gia đình có người thân hy sinh, cuộc tìm kiếm ấy chưa bao giờ thực sự kết thúc.
Liệt sĩ Đỗ Văn Hạo đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Quảng Trị.
Ông Đỗ Mạnh Kiểm hôm nay giữ lại ký ức ấy trong mái nhà, trong gia đình và trong lòng quê hương.
Một người đã hy sinh để đất nước có ngày hòa bình.
Một người ở lại để câu chuyện về sự hy sinh ấy được tiếp nối.
Và giữa hai thế hệ ấy là một chữ “nghĩa”- nghĩa của người con đối với cha, nghĩa của thế hệ hôm nay đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Đó cũng chính là giá trị sâu sắc nhất của “Câu chuyện thời hoa lửa”- để những câu chuyện tưởng như đã lùi xa hơn nửa thế kỷ vẫn tiếp tục được kể, được nhớ và được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay.
Người thực hiện: Thượng sĩ Nguyễn Thị Trà My
Chi đoàn Công an xã Đăk Mar


