Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI THỢ DỆT THÁI BÌNH MAY QUÂN PHỤC SUỐT ĐÊM KHÔNG NGỦ

Câu chuyện về một nữ công nhân dệt Thái Bình làm việc suốt những đêm dài may quân phục cho bộ đội giữa bom đạn, thiếu thốn, lấy từng mũi kim giữ ấm cho người lính ngoài mặt trận.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà mái rạ thấp lè tè bên bờ sông Trà Lý, có những đêm không một ai ngủ. Không phải vì sợ bom, mà vì kim phải chạy cho kịp bước chân người ra trận.

1. Khi khung cửi trở thành chiến hào

Lê Thị Hòa mới mười tám tuổi khi được tuyển vào tổ dệt thủ công của huyện. Nhà xưởng không có, máy móc không có, chỉ có khung cửi tre, vải thô và lòng yêu nước nóng như lửa.

Ban ngày, họ dệt.
Ban đêm, họ may quân phục.

Ánh đèn dầu leo lét. Gió lùa qua vách đất. Tay tê cứng vì lạnh. Nhưng không ai dừng kim.

Bà Hòa nhớ lại:
“Một bộ áo hoàn thành là một người lính đỡ rét, là thêm một mạng sống.”

2. Đêm trắng của hậu phương

Có những đêm, đơn vị báo gấp: “Mai bộ đội hành quân. Cần đủ quân phục trước sáng.
Cả tổ không ai về nhà.

Họ ngồi bệt xuống nền đất, may trong tiếng máy bay gầm. Bom nổ xa, đất rung, nhưng kim vẫn chạy.

Có cô ngất vì đói. Uống bát nước chè loãng rồi ngồi dậy may tiếp.

3. Mũi kim giữ lấy sinh mạng

Có bộ quân phục bà Hòa may xong, còn đính thêm mảnh vải vá kín nách. Bà thì thầm:
Cho cậu lính này đỡ lạnh khi bò qua suối.

Nhiều năm sau, một cựu binh tìm về làng, nhận ra bà:
Áo này, tôi mặc suốt chiến dịch. Nhờ nó tôi sống.

Bà Hòa quay đi, giấu nước mắt.

4. Hòa bình – chiếc kim vẫn còn run

Hòa bình lập lại. Bà Hòa về làm ruộng. Nhưng đêm nào cũng quen thức.

Bà nói:
“Thời đó, ngủ là có lỗi với tiền tuyến.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn