NGƯỜI THỢ ĐIỆN THÁI BÌNH GIỮ DÒNG SÁNG CHO NHÀ MÁY QUỐC PHÒNG
Trong những năm chiến tranh phá hoại, một người thợ điện quê Thái Bình đã lặng lẽ giữ cho dòng điện không tắt ở nhà máy quốc phòng – nơi mỗi phút mất điện đồng nghĩa với đạn dược ngừng sản xuất.
Cha tôi không ra chiến trường.
Nhưng chiến tranh chạy qua từng sợi dây điện mà cha giữ.
Nhà máy nơi cha làm việc nằm sát vùng đánh phá. Bom Mỹ đánh vào giao thông, kho tàng, nhà máy liên tục. Trong những ngày ác liệt nhất, nhà máy phải sản xuất ban đêm, tắt đèn ngụy trang ban ngày.
Cha tôi là thợ điện ca kíp. Công việc nghe có vẻ bình thường: giữ máy phát, sửa đường dây, đảm bảo dòng điện ổn định. Nhưng trong chiến tranh, điện là mạch sống.
Cao trào đầu tiên là đêm nhà máy bị đánh trúng trạm biến áp. Điện tắt phụt. Máy móc dừng lại. Nếu không khôi phục kịp, cả dây chuyền sản xuất đạn pháo sẽ bị gián đoạn.
Cha và tổ điện lao ra giữa khói bụi. Bom chưa dứt. Dây điện đứt vắt ngang sân. Cha trèo lên cột, tay run vì rung chấn. Mỗi lần ánh chớp bom lóe lên là một lần ông đứng giữa ranh giới sống chết.
Có lần, một đồng nghiệp bị điện giật ngay trước mắt. Cha kể, ông chỉ kịp kéo người đó ra rồi tiếp tục đấu nối. Không có thời gian để sợ.
Cao trào lớn nhất là đợt đánh phá năm 1972. Địch đánh liên tiếp nhiều ngày. Nhà máy sơ tán một phần, nhưng tổ điện phải ở lại. Cha ngủ ngay dưới máy, tai lúc nào cũng căng lên nghe tiếng động bất thường.
Mẹ tôi kể, có những đêm tưởng cha đã không về nữa.
Hòa bình lập lại, cha trở về nhà với mái tóc bạc sớm. Không huân chương. Không giấy khen lớn. Nhưng trong kho hồ sơ của nhà máy, vẫn còn những bản ghi chú: “Đường điện giữ vững trong mọi tình huống.”
Bây giờ, mỗi khi bật công tắc điện trong nhà, tôi lại nghĩ: có những dòng sáng đã được giữ bằng cả sinh mạng con người.


