Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

NGƯỜI THỢ ĐIỆN VÀ LỜI HẸN CHƯA KỊP GIỮ

Câu chuyện kể về Nguyễn Văn Trỗi, một người thợ điện trẻ tuổi quê ở Quảng Nam. Trong những năm chiến tranh, anh tham gia hoạt động cách mạng và nhận nhiệm vụ đặc biệt tại Sài Gòn. Bị bắt khi đang thực hiện nhiệm vụ, anh phải đối mặt với những ngày tháng tù đày và án tử hình. Dù vậy, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững tinh thần, không khuất phục trước kẻ thù. Câu chuyện giúp tôi hiểu hơn về một thế hệ thanh niên đã dành tuổi trẻ cho đất nước và để lại cho hôm nay một bài học về lòng dũng cảm.

Đà Nẵng08/08/2026Xã Đăk Hà (Đoàn xã Đăk Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI THỢ ĐIỆN VÀ LỜI HẸN CHƯA KỊP GIỮ

Có những câu chuyện lịch sử tôi đọc một lần rồi quên.

Nhưng cũng có những câu chuyện khiến tôi đọc xong mà cứ suy nghĩ mãi.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi là một câu chuyện như thế.

Anh sinh năm 1940, quê ở xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Anh xuất thân từ một gia đình lao động và làm nghề thợ điện.

Nếu sống trong thời bình, có lẽ cuộc đời của một người thợ điện trẻ tuổi sẽ rất bình dị.

Đi làm.

Trở về nhà.

Có một gia đình nhỏ.

Có những dự định cho tương lai.

Nhưng Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một thời kỳ đất nước còn chiến tranh. Anh đã lựa chọn tham gia hoạt động cách mạng.

Tôi nghĩ, lựa chọn ấy đối với một người trẻ chắc chắn không hề đơn giản.

Bởi khi bước vào con đường ấy, anh biết mình có thể phải đối mặt với hiểm nguy bất cứ lúc nào.

Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi nhận nhiệm vụ thực hiện một cuộc đánh bom nhằm vào phái đoàn quân sự cấp cao của Hoa Kỳ tại miền Nam.

Nhưng nhiệm vụ chưa hoàn thành thì anh bị bắt.

Từ một người thợ điện trẻ tuổi, Nguyễn Văn Trỗi trở thành người tù.

Những ngày tháng trong nhà giam chắc chắn là những ngày rất khó khăn.

Anh bị thẩm vấn, bị tra hỏi và phải đối mặt với án tử hình.

Tôi nghĩ đến điều đó và tự hỏi:

Một người trẻ khi biết mình sắp phải chết sẽ nghĩ gì?

Có lẽ anh cũng nhớ gia đình.

Nhớ người thân.

Nhớ những người mình yêu thương.

Và có lẽ anh cũng từng nghĩ về cuộc sống mà mình sẽ không còn cơ hội được trải qua.

Nhưng điều đáng quý là Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững tinh thần.

Anh không khuất phục.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường tại Sài Gòn.

Anh mới 24 tuổi.

Hai mươi bốn tuổi!

Khi nghĩ về con số ấy, tôi thấy lòng mình chùng xuống.

Hai mươi bốn tuổi hôm nay là tuổi của rất nhiều ước mơ.

Có người đang học đại học.

Có người mới bắt đầu công việc.

Có người đang yêu.

Có người đang xây dựng những kế hoạch đầu tiên cho tương lai.

Còn Nguyễn Văn Trỗi đã đi đến những phút cuối cùng của cuộc đời.

Điều khiến tôi xúc động không chỉ là sự hy sinh của anh, mà là cách anh đối diện với cái chết.

Anh đã ra đi với tinh thần của một người không chịu khuất phục.

Sau này, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Khi đọc câu chuyện ấy, tôi không nghĩ về anh như một nhân vật quá xa vời.

Tôi nghĩ về anh trước hết là một người trẻ.

Một người từng có những ước mơ.

Một người từng yêu thương.

Một người từng mong muốn được sống.

Chính vì anh cũng là một con người bình thường nên sự lựa chọn của anh càng khiến tôi suy nghĩ.

Anh đã chọn đặt lợi ích của đất nước lên trên sự an toàn của bản thân.

Tôi là một giáo viên và cũng là một người đang sống trong thời bình.

Mỗi ngày, công việc của tôi là đến trường, chăm sóc và giáo dục những đứa trẻ.

Nhìn các em vui chơi, tôi càng cảm nhận rõ giá trị của hòa bình.

Các em được cười.

Được học.

Được lớn lên bên gia đình.

Được ước mơ về tương lai.

Những điều tưởng như rất bình thường ấy đã từng là điều mà biết bao người trẻ trong chiến tranh không có được.

Vì vậy, mỗi khi kể câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi, tôi muốn nhắc các em rằng:

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của rất nhiều người.

Chúng ta không cần phải làm những việc lớn lao như thế hệ trước.

Nhưng chúng ta cần biết trân trọng cuộc sống.

Biết yêu thương gia đình.

Biết giúp đỡ người khác.

Biết cố gắng trong học tập và công việc.

Và quan trọng nhất là biết sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng và với quê hương.

Tôi nghĩ đó là cách thiết thực nhất để chúng ta nhớ về những người đã hy sinh.

Điều khiến tôi xúc động nhất khi tìm hiểu về Nguyễn Văn Trỗi là anh hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ.

Hai mươi bốn tuổi – một tuổi đời còn rất nhiều điều phía trước.

Nhưng anh đã không có cơ hội nhìn thấy đất nước trong những ngày hòa bình.

Câu chuyện của anh khiến tôi hiểu rằng tuổi trẻ là một món quà quý giá. Chúng ta được sống trong hòa bình thì càng phải biết sử dụng tuổi trẻ của mình một cách có ý nghĩa.

Là một giáo viên, tôi càng thấy mình có trách nhiệm giáo dục thế hệ nhỏ tuổi biết yêu quê hương, biết trân trọng lịch sử và biết sống tử tế.

Tôi không mong các em phải trở thành những người thật lớn lao.

Tôi chỉ mong các em lớn lên thành những người tốt.

Bởi đó cũng là một cách để tiếp nối những điều tốt đẹp mà thế hệ cha anh đã để lại.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi giúp tôi hiểu rằng:

Tuổi trẻ chỉ có một lần. Điều quan trọng không phải chúng ta sống được bao lâu, mà là trong những năm tháng mình có mặt trên cuộc đời, mình đã sống như thế nào.

Thế hệ của Nguyễn Văn Trỗi đã dùng tuổi trẻ để chiến đấu và hy sinh cho Tổ quốc.

Thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình thì hãy dùng tuổi trẻ để học tập, lao động, yêu thương và cống hiến.

Để mỗi khi nhìn lại, chúng ta có thể tự hào rằng mình đã sống một cuộc đời có ích.

Thời hoa lửa đã khép lại, nhưng câu chuyện về những người trẻ như Nguyễn Văn Trỗi vẫn nhắc chúng ta biết trân trọng từng ngày bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn