Bài viết

NGƯỜI THỢ ĐIỆN VÀ LỜI THỀ KHÔNG KHUẤT PHỤC

Từ một người thợ điện bình dị, Nguyễn Văn Trỗi trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Bị bắt sau khi nhận nhiệm vụ tại cầu Công Lý, anh trải qua những ngày tù đày nhưng vẫn giữ vững khí tiết. Anh hy sinh ở tuổi 24, để lại hình ảnh bất khuất của người thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Đà Nẵng22/08/2026Nguyễn Lan Hương (Đoàn phường Đông Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI THỢ ĐIỆN VÀ LỜI THỀ KHÔNG KHUẤT PHỤC

Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1/2/1940 tại làng Thanh Quýt, Điện Bàn, Quảng Nam, trong một gia đình nghèo. Sau Hiệp định Genève, anh theo gia đình vào Sài Gòn. Tại đây, Nguyễn Văn Trỗi làm nhiều công việc để kiếm sống, sau đó học nghề điện và trở thành công nhân Nhà máy điện Chợ Quán.

nguyễn văn trỗi 4.webp

Cuộc sống của một người công nhân tưởng như chỉ gắn với công việc, gia đình và những lo toan thường ngày.

Nhưng Nguyễn Văn Trỗi đã lựa chọn một con đường khác.

Khoảng giữa năm 1963, anh tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn. Từ một người thợ điện, anh trở thành người chiến sĩ hoạt động trong lòng thành phố. Những nhiệm vụ của biệt động luôn đòi hỏi sự gan dạ, bình tĩnh và chấp nhận hiểm nguy.

Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi lập gia đình với chị Phan Thị Quyên. Hạnh phúc riêng vừa bắt đầu thì anh lại nhận nhiệm vụ.

Khi một phái đoàn quân sự, chính trị cấp cao của Hoa Kỳ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu dự kiến đến Sài Gòn, tổ chức giao nhiệm vụ cho lực lượng biệt động. Nguyễn Văn Trỗi đã xung phong nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý.

Đêm 9/5/1964, trong lúc thực hiện nhiệm vụ, anh bị bắt.

Những ngày tháng trong nhà tù bắt đầu.

Đối với một người thanh niên mới 24 tuổi, đó là thử thách khắc nghiệt. Anh bị thẩm vấn, tra tấn và tìm cách dụ dỗ khai báo về cơ sở cách mạng.

Nhưng Nguyễn Văn Trỗi không khuất phục.

Anh không đánh đổi đồng đội, tổ chức và lý tưởng của mình để tìm sự sống cho bản thân.

Bản án tử hình được tuyên.

Đã có những nỗ lực nhằm cứu Nguyễn Văn Trỗi. Nhưng cuối cùng, ngày 15/10/1964, anh bị đưa ra xử bắn tại nhà lao Chí Hòa.

Người thanh niên xứ Quảng ra đi khi mới 24 tuổi.

Anh không có một cuộc đời dài.

Không có một gia đình trọn vẹn.

Không có cơ hội thực hiện những ước mơ bình dị của tuổi trẻ.

Nhưng Nguyễn Văn Trỗi đã để lại một điều lớn hơn tất cả: khí phách của một người chiến sĩ.

Tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi sau này được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình. Cây cầu Công Lý – nơi gắn với nhiệm vụ cuối cùng của anh – ngày nay mang tên Nguyễn Văn Trỗi. Nhà lưu niệm về anh cũng được xây dựng tại quê nhà và được công nhận là di tích cấp tỉnh.

Mỗi khi nhắc đến Nguyễn Văn Trỗi, người ta không chỉ nhớ đến một người thợ điện hay một chiến sĩ biệt động.

Người ta nhớ đến một người thanh niên đã chọn cách sống có lý tưởng, sẵn sàng hy sinh tuổi xuân của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn