NGƯỜI THỢ ĐÓNG GUỐC
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một người thợ đóng guốc trong làng từng làm cho người con trai một đôi guốc mới.
Anh thử rồi nói:
“Vừa chân quá bác ạ.”
Người thợ cười:
“Đi lâu sẽ quen.”
Đôi guốc theo anh lên đường.
Nhiều năm sau, gia đình nhận lại đôi guốc.
Người mẹ đặt chúng bên cạnh những kỷ vật khác.
Bà không bao giờ đi.
Một lần, người thợ già đến thăm.
Ông nhìn thấy đôi guốc.
“Đôi này tôi làm.”
Người mẹ gật đầu:
“Nó thích lắm.”
Hai người cùng im lặng.
Người thợ kể rằng ngày ấy anh đã thử đi vài vòng quanh sân rồi mới rời đi.
Đó là một chi tiết rất nhỏ.
Nhưng người mẹ nghe xong lại mỉm cười.
Bà tưởng tượng con trai vẫn đang bước quanh sân, đôi guốc mới dưới chân.
Nhiều năm sau, người thợ qua đời.
Gia đình ông vẫn giữ nghề.
Những đôi guốc mới tiếp tục được làm.
Có thể chẳng ai còn nhớ đôi guốc năm xưa.
Nhưng trong căn nhà của người mẹ, nó vẫn nằm yên.
Một vật dụng bình thường đã trở thành nhân chứng cho một ngày người con còn ở nhà.
Có lẽ ký ức đôi khi không cần những điều lớn lao.
Chỉ cần một đôi guốc.
Một khoảng sân.
Và một người mẹ còn nhớ tiếng bước chân của con.



