NGƯỜI THỢ ĐƯỜNG SẮT KIÊN TRUNG NƠI ĐẤT QUẢNG TRỊ
NGƯỜI THỢ ĐƯỜNG SẮT KIÊN TRUNG NƠI ĐẤT QUẢNG TRỊ
Năm 1926, sau khi rời ghế nhà trường, đồng chí Lê Duẩn (tên thật là Lê Văn Nhuận) vào làm việc tại Sở Hỏa xa Đông Dương ở Đà Nẵng, rồi chuyển về Vinh và Quảng Trị. Cuộc sống của một người thợ đường sắt giúp anh có cơ hội tiếp xúc rộng rãi với nhiều tầng lớp lao động và tận mắt chứng kiến sự bóc lột tàn nhẫn của thực dân Pháp đối với công nhân Việt Nam.
Không chỉ là một người thợ đường sắt cần mẫn, Lê Duẩn còn từng bước trở thành một cán bộ năng nổ, giàu nhiệt huyết của phong trào cách mạng. Những chuyến tàu chạy dọc miền Trung khi ấy không đơn thuần chở hành khách và hàng hóa, mà còn trở thành những “nhịp cầu” nối liền các cơ sở cách mạng đang âm thầm gây dựng lực lượng.
Mỗi lần nhận nhiệm vụ, anh luôn giữ thái độ bình tĩnh, kín đáo, tránh để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Trong bộ quần áo công nhân, anh hòa mình giữa những người lao động, vừa làm việc, vừa tranh thủ trò chuyện, tuyên truyền và tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng của công nhân. Qua những câu chuyện đời thường, anh dần nhận ra rằng trong nhà máy, bến cảng, ga tàu và các công trường, tinh thần đấu tranh của người lao động đang ngày càng mạnh mẽ.
Có những chuyến tàu khởi hành trong đêm, ánh đèn vàng hắt qua những ô cửa sổ, bên ngoài là những làng quê chìm trong bóng tối. Giữa dòng người lên xuống tại các ga, những tài liệu cách mạng được chuyển giao một cách thận trọng từ cơ sở này đến cơ sở khác. Anh hiểu rằng mỗi trang tài liệu đến đúng nơi, đúng lúc đều có thể góp phần kết nối những người cùng chung lý tưởng, giúp phong trào vượt qua sự kiểm soát gắt gao của chính quyền thực dân.
Công việc giao liên cũng giúp anh mở rộng mối liên hệ với đội ngũ công nhân và những người yêu nước ở nhiều địa phương. Từ Đà Nẵng, Vinh đến Quảng Trị, anh chứng kiến rõ hơn sự áp bức của chế độ thuộc địa và càng thêm quyết tâm đi theo con đường cách mạng. Những tháng ngày lăn lộn trong đời sống công nhân đã giúp người thanh niên Lê Văn Nhuận trưởng thành nhanh chóng cả về nhận thức chính trị lẫn kinh nghiệm hoạt động.
Đến những năm 1929 – 1930, khi phong trào cách mạng chuyển sang một giai đoạn mới, những kinh nghiệm tích lũy trong thời gian hoạt động ở ngành đường sắt trở thành hành trang quý báu. Từ một người công nhân trẻ, Lê Duẩn từng bước khẳng định bản lĩnh của một cán bộ cách mạng kiên định, có khả năng tổ chức, tập hợp quần chúng và gắn bó sâu sắc với phong trào công nhân.
Những chuyến tàu năm ấy rồi sẽ đi qua, những sân ga cũ cũng dần đổi thay, nhưng dấu chân của những người thanh niên mang trong mình khát vọng độc lập vẫn còn in đậm trong lịch sử. Chính từ những công việc âm thầm, những chuyến đi lặng lẽ và sự gắn bó với người lao động, một thế hệ cán bộ cách mạng đã được tôi luyện, góp phần chuẩn bị những điều kiện quan trọng cho sự ra đời và phát triển của phong trào cách mạng Việt Nam.


