Bài viết

người thợ in giữa lòng căn cứ

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
người thợ in giữa lòng căn cứ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những trận chiến ác liệt ngoài mặt trận còn có một mặt trận thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng – mặt trận tuyên truyền cách mạng. Những tờ báo, truyền đơn và tài liệu bí mật đã góp phần cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân ta và lan tỏa niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Giữa thời hoa lửa ấy, có những con người âm thầm làm việc trong bóng tối để giữ cho tiếng nói cách mạng không bao giờ tắt. Câu chuyện về người thợ in trẻ Đặng Quốc Bình nơi căn cứ miền Đông Nam Bộ là một câu chuyện xúc động như thế.

Đặng Quốc Bình sinh ra tại Huế trong một gia đình có truyền thống học hành. Từ nhỏ, anh rất thích đọc sách và say mê những tờ báo nói về lòng yêu nước, về tinh thần đấu tranh của dân tộc.

Khi chiến tranh lan rộng, nhiều trường học phải đóng cửa vì bom đạn. Bình quyết định tham gia lực lượng cách mạng và được phân công làm công tác in ấn tài liệu tuyên truyền.

Năm ấy anh mới hai mươi mốt tuổi.

Căn cứ nơi Bình công tác nằm sâu trong rừng miền Đông Nam Bộ. Xưởng in chỉ là một căn hầm nhỏ dựng bằng tre nứa, được che kín dưới tán cây rừng để tránh máy bay địch phát hiện.

Máy in rất thô sơ, phần lớn phải quay tay bằng sức người. Giấy, mực in và dụng cụ đều vô cùng thiếu thốn nên mọi người phải tiết kiệm từng tờ giấy nhỏ.

Công việc của Bình là sắp chữ, in tài liệu và chuyển báo tới các đơn vị trong vùng.

Ban ngày, anh cùng đồng đội đào hầm, ngụy trang xưởng in. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, tiếng máy in lại vang lên đều đặn giữa rừng sâu.

Có những đêm mọi người phải thức trắng để kịp in tài liệu phục vụ các chiến dịch lớn.

Bình là người cẩn thận và rất yêu công việc của mình. Anh thường nói:
“Một tờ báo tới tay chiến sĩ cũng giống như thêm một ngọn lửa niềm tin.”

Những tờ truyền đơn nhỏ bé được in ra từ căn hầm bí mật ấy đã theo chân cán bộ tới nhiều vùng quê, góp phần động viên nhân dân đứng lên đấu tranh.

Một ngày giữa năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải in gấp hàng nghìn bản tài liệu tuyên truyền phục vụ cho một đợt hoạt động lớn của cách mạng trong nội thành.

Đây là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng nên toàn bộ xưởng in làm việc liên tục suốt nhiều ngày đêm.

Bình gần như không ngủ. Đôi tay anh đen sẫm vì mực in nhưng những trang tài liệu vẫn lần lượt được hoàn thành.

Đêm cuối cùng trước giờ giao tài liệu, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Gió rừng thổi mạnh làm không khí trong căn cứ trở nên căng thẳng.

Đúng lúc ấy, tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên trên bầu trời.

Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực gần căn cứ.

Tiếng nổ làm mặt đất rung chuyển dữ dội. Đất đá từ mái hầm rơi xuống lả tả.

Mọi người nhanh chóng tìm cách sơ tán tài liệu và máy móc xuống hầm sâu hơn. Nhưng một góc xưởng in bất ngờ bốc cháy sau đợt bom.

Trong đống lửa đang lan rộng có nhiều tài liệu quan trọng chưa kịp chuyển đi.

Biết nếu để cháy hết thì công sức của cả đơn vị suốt nhiều ngày sẽ mất trắng, Bình lập tức lao vào khu vực nguy hiểm để cứu tài liệu.

Khói bụi mù mịt khiến việc di chuyển rất khó khăn. Anh ôm từng chồng giấy chạy ra ngoài trong khi bom vẫn tiếp tục nổ quanh cánh rừng.

Đồng đội liên tục gọi anh quay ra nhưng Bình vẫn cố quay lại lấy nốt số tài liệu cuối cùng.

Đúng lúc anh vừa đưa được kiện tài liệu cuối cùng ra khỏi xưởng, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau.

Mái hầm sập xuống giữa khói lửa.

Đồng đội vội lao tới kéo anh ra ngoài, nhưng người thợ in trẻ đã bị thương rất nặng.

Trong hơi thở yếu dần, Bình vẫn cố hỏi:
“Tài liệu… còn đủ không?”

Khi nghe mọi người nghẹn ngào trả lời rằng toàn bộ tài liệu đã được cứu an toàn, anh khẽ mỉm cười.

Đó cũng là nụ cười cuối cùng của người thợ in trẻ tuổi giữa rừng căn cứ năm ấy.

Nhờ sự hy sinh của anh và đồng đội, những tài liệu tuyên truyền vẫn kịp được chuyển tới các cơ sở cách mạng đúng thời gian quy định.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cán bộ từng hoạt động trong vùng vẫn nhớ mãi hình ảnh chàng trai trẻ với đôi tay nhuộm đầy mực in đã âm thầm góp sức cho cuộc kháng chiến bằng cả tuổi xuân của mình.

Câu chuyện về Đặng Quốc Bình là hình ảnh đẹp của những người làm công tác tuyên truyền trong thời hoa lửa – những con người không trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường nhưng đã góp phần giữ vững niềm tin và ý chí chiến đấu của quân dân ta.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, thế hệ trẻ càng cần biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết yêu quê hương đất nước, sống có trách nhiệm và tiếp tục gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng máu xương và tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn