NGƯỜI THỢ KHẮC TÊN TRÊN ĐÁ
NGƯỜI THỢ KHẮC TÊN TRÊN ĐÁ
Ở một ngôi làng nhỏ có một người thợ đá tên Lộc.
Ông không xây nhà.
Ông chỉ khắc tên lên những phiến đá.
Một ngày, một cậu bé hỏi:
“Bác khắc tên ai vậy?”
“Những người đã đi xa.”
“Đi xa là đi đâu?”
Lộc không trả lời.
Ông tiếp tục dùng chiếc đục gõ nhẹ lên mặt đá.
Cạch.
Cạch.
Mỗi phiến đá chỉ có một cái tên.
Không có ngày sinh.
Không có câu chuyện.
Không có lời ca ngợi.
Lộc nói:
“Chỉ cần tên thôi.”
“Vì sao?”
“Vì tên là thứ người ta sợ nhất sẽ bị quên.”
Một ngày, Lộc nhận được một tờ giấy.
Trên đó có tên của một người lính.
Ông nhìn rất lâu.
Đó là tên người em trai đã mất.
Ông đặt tờ giấy xuống.
Rồi bắt đầu khắc.
Cậu bé đứng cạnh hỏi:
“Bác có khóc không?”
Lộc lắc đầu.
“Không.”
“Bác không buồn à?”
“Buồn.”
“Thế sao không khóc?”
Ông nhìn những đường nét vừa khắc.
“Vì nếu tay run, tên sẽ xấu.”
Nhiều năm sau, cậu bé trở thành học trò của Lộc.
Cậu học cách chọn đá.
Học cách mài đục.
Học cách khắc từng nét.
Một lần, cậu hỏi:
“Thầy ơi, nếu một người không có ai nhớ thì sao?”
Lộc đáp:
“Thì ta nhớ thay.”
Sau này Lộc già.
Ông không còn đủ sức khắc.
Người học trò tiếp tục công việc.
Một ngày, anh tìm thấy trong xưởng một phiến đá chưa hoàn thành.
Trên đó chỉ có một chữ:
“Lộc.”
Anh sững người.
“Thầy đã khắc tên mình sao?”
Lộc cười:
“Không.”
“Vậy của ai?”
“Của một người thầy.”
Lộc qua đời vài ngày sau.
Người học trò hoàn thành phiến đá.
Nhưng anh không đặt nó giữa những phiến đá khác.
Anh đem đặt ở trước cửa xưởng.
Bên dưới cái tên Lộc là một dòng nhỏ:
“Ông đã dành cả đời để người khác không bị lãng quên.”
Nhiều năm sau, xưởng đá vẫn hoạt động.
Một cô bé đến hỏi:
“Chú ơi, sao chú khắc nhiều tên thế?”
Người thợ trẻ đáp:
“Vì mỗi cái tên đều từng thuộc về một người.”
“Nhưng họ không còn nữa.”
“Đúng.”
“Thế họ còn quan trọng không?”
Anh đặt chiếc đục xuống.
“Còn.”
“Vì sao?”
Anh chỉ vào những phiến đá.
“Bởi vì một người chỉ thật sự biến mất khi không còn ai nhớ họ từng tồn tại.”
Ngoài sân, nắng chiếu lên những dòng tên.
Không ai trong số họ có thể trở lại.
Nhưng từng nét chữ vẫn ở đó.
Lặng lẽ.
Bền bỉ.
Như một lời hứa của những người còn sống:
“Chúng tôi sẽ nhớ.”


