Người thợ may
Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhưng cũng là thời kỳ đẹp nhất của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết dân tộc. Trong bom đạn và gian lao, biết bao con người bình dị đã góp phần làm nên chiến thắng. Câu chuyện về người thợ may tên Bình ở một thị trấn nhỏ miền Bắc là một ký ức xúc động của thời kỳ ấy. Anh Bình vốn có tiệm may nhỏ nằm bên chợ huyện. Trước chiến tranh, anh chuyên may áo quần cho bà con trong vùng. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, nhiều thanh niên trong thị trấn lên đường nhập ngũ. Những đoàn tân binh đi qua phố huyện ngày một đông, mang theo ba lô đơn sơ và quyết tâm ra trận. Thấy nhiều chiến sĩ quần áo còn thiếu thốn, anh Bình tự nguyện dành tiệm may của mình để phục vụ bộ đội. Ban ngày anh vẫn may áo quần cho dân, tối đến lại cặm cụi cắt vải, khâu áo trấn thủ, vá ba lô, sửa lại những bộ quân phục đã sờn rách. Chiếc máy may chân đạp cũ kỹ của anh hoạt động gần như suốt đêm. Ánh đèn dầu hắt xuống bàn may, tiếng máy chạy lạch cạch vang đều trong căn phòng nhỏ. Có hôm thức trắng, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng sáng ra anh vẫn tươi cười giao áo đúng hẹn cho đơn vị chuẩn bị lên đường. Một lần mùa đông năm 1972, đơn vị pháo binh hành quân gấp qua thị trấn giữa đêm khuya. Trời rét buốt, nhiều chiến sĩ chưa có áo ấm. Nhận tin, anh Bình lập tức gọi vợ con dậy, lấy hết chăn cũ và vải dự trữ trong nhà để may gấp áo trấn thủ. Cả gia đình làm việc đến sáng. Khi đoàn quân chuẩn bị đi, từng chiếc áo ấm được trao tận tay chiến sĩ. Một người lính trẻ xúc động nói: “Chúng tôi mang theo hơi ấm của quê nhà.” Anh Bình chỉ cười hiền: “Các anh thắng trận trở về là món quà lớn nhất.” Sau ngày đất nước thống nhất, tiệm may nhỏ vẫn còn đó. Chiếc máy may cũ được anh giữ lại như kỷ vật của một thời không thể quên. Câu chuyện về anh Bình cho thấy trong thời hoa lửa, lòng yêu nước được thể hiện từ những việc làm giản dị nhất. Không cần đứng nơi chiến tuyến, những con người bình thường vẫn góp phần làm nên sức mạnh lớn lao của dân tộc Việt Nam.



