Người thợ may áo lính
Ông Khải vốn là thợ may ở phố huyện. Khi chiến tranh nổ ra, ông tình nguyện may quân phục cho bộ đội.
Xưởng may chỉ có vài chiếc máy đạp chân cũ kỹ. Đêm nào ông cũng thức tới khuya để kịp giao áo cho đơn vị chuẩn bị hành quân.
Nhiều khi thiếu vải, ông phải tận dụng cả những tấm vải cũ người dân góp lại. Đường chỉ may không đẹp nhưng từng chiếc áo đều chứa đựng tình cảm của hậu phương gửi ra tiền tuyến.
Ông thường nói: “Áo có thể cũ, nhưng người mặc nó phải được ấm lòng.”


