NGƯỜI THỢ MAY CHIẾC ÁO
Bà Nga làm nghề may.
Ngày trước, bà từng may quần áo cho những người trẻ chuẩn bị lên đường.
Bà đo rất nhanh.
Cắt vải.
May.
Chỉnh lại từng đường.
Không ai có nhiều thời gian.
Nhưng bà luôn cố làm thật cẩn thận.
Có một chàng trai đến may áo.
Anh còn rất trẻ.
Bà nhớ anh vì anh cứ nhìn vào chiếc áo mới rồi cười.
Bà hỏi cười gì.
Anh nói chưa bao giờ có chiếc áo vừa người như vậy.
Bà cũng cười.
Nhiều năm sau, bà nhận được tin anh không trở về.
Bà nhớ chiếc áo.
Nhưng không biết nó còn theo anh đến đâu.
Từ đó, mỗi lần may áo cho người trẻ, bà đều nhớ.
Sau này, bà dạy nghề cho con gái.
Bà nói may áo không chỉ là đo đúng kích thước.
Phải nghĩ đến người sẽ mặc.
Phải làm sao để người ta thấy thoải mái.
Con gái hỏi tại sao mẹ luôn cẩn thận như vậy.
Bà kể.
Cô hiểu.
Có thể một chiếc áo chỉ là chiếc áo.
Nhưng với một người chuẩn bị bước vào một hành trình dài, nó có thể là thứ cuối cùng được may cho họ từ quê nhà.
Bà Nga sống đến tuổi già.
Chiếc máy may cũ vẫn còn.
Mỗi lần nhìn nó, con gái lại nhớ mẹ.
Bà không phải người làm nên những câu chuyện lớn.
Bà chỉ may áo.
Nhưng từng đường kim của bà đã đi cùng nhiều người qua những năm tháng tuổi trẻ.



