NGƯỜI THỢ MỘC CẦM SÚNG ĐẤT TRUNG ĐÔNG
Từ một thợ mộc tài hoa của làng nghề Trung Đông, ông mang đôi bàn tay khéo léo vào binh chủng công binh để chế tạo những nhịp cầu và hầm hào xuyên lửa đạn. Hiện tại, ông trở về với mùi gỗ quê hương, dùng đôi tay sương gió để phục dựng những giá trị truyền thống cho xóm làng.
Sinh ra trong tiếng "đục chát, đục chua" của làng nghề mộc Trung Đông, tuổi thơ của ông Mộc là mùi hương trầm mặc của gỗ xoan, gỗ mít. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, chàng thợ mộc trẻ ấy đã rời xưởng gỗ để gia nhập binh chủng công binh. Ngôn ngữ của ông những năm ấy là sự giao thoa giữa độ chính xác của thước thợ và sự kiên cường của người lính. Trong túi áo ông bao giờ cũng có một chiếc bút chì thợ mộc cài sau tai và một chiếc thước dây đã mòn vẹt – những vật bất ly thân giúp ông thiết kế những nhịp cầu dã chiến xuyên qua các tọa độ chết.
Ông kể về những đêm đông giá rét ở chiến trường Bình Trị Thiên, khi đơn vị phải bắc cầu phao qua sông dưới làn mưa bom của địch. Đôi bàn tay vốn quen với việc chạm trổ rồng phượng, giờ đây phải thoăn thoắt gọt giũa những thân cây rừng thành mộng, chốt để giữ chặt những nhịp cầu cho xe pháo đi qua. "Gỗ rừng cũng có tính nết như người, phải hiểu nó mới khuất phục được," ông cười, đôi mắt rực sáng khi nhớ lại khoảnh khắc nhịp cầu nối liền trong sự ngỡ ngàng của kẻ thù. Hình ảnh ông Mộc với đôi bàn tay chai sần, vác những thanh gỗ nặng trịch giữa làn đạn pháo, miệng vẫn ngậm chặt những chiếc đinh thép đã trở thành biểu tượng của sự sáng tạo và lòng quả cảm của người lính Trực Ninh.
Hòa bình lập lại, ông Mộc trở về xóm 2, xã Trung Đông. Không gian xưởng gỗ của ông giờ đây lại rộn rã tiếng bào, tiếng đục. Thế nhưng, đôi tay ông không còn chỉ làm những đồ gia dụng thông thường. Ông dành tâm huyết để phục dựng những họa tiết cổ cho các mái đình, mái chùa trong xã, coi đó là cách để tri ân mảnh đất đã nuôi dưỡng tài năng của mình. Nhìn ông tỉ mẩn chạm khắc một đóa sen trên cánh cửa gỗ dưới ánh nắng chiều Trung Đông, người ta thấy một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Với ông Mộc, mỗi đường đục giờ đây không chỉ là nghệ thuật, mà là những nét bút viết tiếp bài ca về sự hồi sinh của một làng nghề đi qua khói lửa.



